Cố Tích cầm điện thoại, vẻ mặt ngơ ngác nhìn vào phòng tắm.
Khoảng cách chỉ cần gọi một tiếng là nghe thấy, tại sao lại phải gọi điện thoại?
Nhưng tiếng chuông điện thoại vẫn reo, dường như không phải do vô tình chạm vào, có lẽ thực sự có chuyện cần tìm anh.
Không hiểu ra sao nhưng Cố Tích vẫn bắt máy, "Alo? Tiểu Ngôn?"
Ngôn Tòng Du trong điện thoại gọi một tiếng, giọng nói trong điện thoại và giọng nói từ phòng tắm trùng khớp: "Cố Tiểu Tích."
Cố Tích ứng tiếng.
Ngôn Tòng Du: "... Anh đang làm gì đấy?"
Cố Tích ngẩn tò te.
Anh đi đến cửa phòng tắm, gõ nhẹ vào cửa, "Có chuyện gì vậy?"
Ngôn Tòng Du nghe thấy giọng điệu bình thường của Cố Tích thì hơi yên tâm, cậu lo đối phương sẽ bị ảnh hưởng tâm trạng vì trời mưa.
Cậu biết Cố Tích có một số bí mật, ví dụ như anh sẽ kháng cự những đêm mưa, và lần trước ở quán thịt nướng đột nhiên mất điện, phản ứng của đối phương đều hơi kỳ lạ.
Ngôn Tòng Du không biết chuyện gì đã xảy ra phía sau, chỉ biết Cố Tích yếu ớt như vậy rất đáng thương.
Bây giờ bên ngoài trời đang mưa, tiếng mưa rơi vào cửa sổ ngày càng lớn, Ngôn Tòng Du lo Cố Tích sẽ sợ hãi, nên hoàn toàn không thể yên tâm, bèn không kìm được gọi điện cho anh.
Hơn nữa Cố Tích vừa nói cậu có thể tự mình quyết định.
"Không có gì." Ngôn Tòng Du bổ sung: "Anh đừng cúp máy."
Khoảng cách một cánh cửa phòng tắm, thực ra không cần điện thoại cũng có thể nghe thấy nhau nói chuyện.
Cố Tích khó hiểu nhìn điện thoại, rồi lại nhìn cánh cửa phòng tắm, cảm thấy có lẽ là Tiểu Ngôn sợ, nhưng lại ngại nói ra.
Anh nhớ hồi nhỏ Lộ Trì xem phim kinh dị xong, ngủ một mình thấy sợ ma cũng vậy, rõ ràng rất sợ nhưng không nói thẳng, run rẩy nói đông nói tây với anh để xoa dịu cảm xúc sợ hãi.
Hành động của Ngôn Tòng Du bây giờ rất giống Lộ Trì trước đây, thuộc loại tìm chuyện để nói: "... Giờ anh đang làm gì?"
Cố Tích dựa vào cửa, nói chuyện phiếm: "Đang nghe em nói chuyện."
Dưới tiếng nước chảy ào ào, câu tiếp theo của Ngôn Tòng Du vẫn là lời vô nghĩa, "Anh đang ở cửa ư?"
"Anh đây." Cố Tích bật cười, "Em có muốn ra xem không?"
Những lời vô nghĩa cứ lặp đi lặp lại vài lượt, nhưng Cố Tích cũng không sốt ruột, chỉ thấy hơi buồn cười.
Gọi điện qua một cánh cửa, thật ngây thơ chết đi được.
Đợi đến khi Ngôn Tòng Du tắm xong mới cúp điện thoại chuẩn bị ra ngoài.
Cửa phòng tắm vừa mở, hơi nước mờ mịt tràn ra che khuất tầm nhìn. Ngôn Tòng Du cũng không quá chú ý, vừa bước ra khỏi phòng tắm đã không biết bị cái gì làm vấp, cộng thêm mất tập trung, lập tức không giữ được thăng bằng.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?