Ngôn Tòng Du cảm thấy mặt hơi nóng, chậm nửa nhịp nói: "... Được."
Nhiệt độ trong phòng dường như đang dần tăng lên, lúc này hai người đứng rất gần nhau, như thể chỉ cần gần thêm một chút nữa là có thể hôn nhau.
Ngôn Tòng Du bị ánh sáng lấp lánh trong mắt Cố Tích thu hút, tim như hụt mất nửa nhịp.
Cố Tích lại hoàn toàn không nhận ra, ngả lưng lười biếng vươn vai, thuận miệng hỏi: "Em ăn tối chưa? Có đói không?"
Bầu không khí lãng mạn đột nhiên bị phá vỡ.
Ngôn Tòng Du: "..."
Vài phút sau, hai người đứng dậy bắt đầu dọn dẹp hoa hồng quanh bàn ăn. Hoa quá nhiều, chỉ có thể tạm thời chất đống vào góc tường.
Trong nhà chỉ có một đôi găng tay, Ngôn Tòng Du bảo Cố Tích sang bên cạnh đợi, cậu sẽ dọn.
Thân cây hoa hồng có gai, lại còn nhiều hoa như vậy, không cẩn thận rất dễ bị đâm.
Cố Tích không cố chấp, đứng bên cạnh xem một lát, nhân lúc Ngôn Tòng Du cúi đầu không để ý, quay người rẽ vào bếp.
Tuy trong bếp không nhiều đồ, nhưng nồi niêu xoong chảo đầy đủ, có thể thấy thỉnh thoảng Ngôn Tòng Du sẽ nấu ăn ở đây.
Anh nhìn quanh một lượt, trong tủ lạnh không có nhiều nguyên liệu tươi sống, sau khi xem một vòng, lấy ra vài quả trứng.
Sau đó lại tìm thấy một túi mì trong tủ bếp.
...
Ngôn Tòng Du đơn giản dọn dẹp hoa hồng ở phòng khách một chút, những chỗ cản đường đều được chuyển ra sát tường, vừa thở một hơi đã nghe thấy tiếng va chạm lách cách từ bếp.
Cậu ngẩn ra một chút, nhất thời không phản ứng kịp, đi đến bên bếp nhìn vào.
Cửa bếp hé mở, ánh sáng ấm áp chiếu lên vai nam sinh, khiến bóng dáng thêm phần dịu dàng. Cố Tích cúi đầu, đập một quả trứng hoàn hảo.
Đầu ngón tay trắng nõn cầm chiếc bát sứ trắng tinh, nhất thời không phân biệt được ai trắng hơn ai.
Ánh mắt Ngôn Tòng Du không thể rời đi được.
Cố Tích nghe thấy tiếng Ngôn Tòng Du đi đến, không ngẩng đầu hỏi: "Em muốn ăn mấy quả trứng?"
"Một quả."
Ngôn Tòng Du đi đến chỉ đứng bên cạnh, nhìn mà lòng bỗng ngứa ngáy, không nhịn được mở miệng: "Em có thể ôm anh một chút không?"
Cố Tích khựng lại, dường như không hiểu Tiểu Ngôn muốn làm gì, nhưng vẫn quay người lại đáp: "Được."
Ngôn Tòng Du tháo găng tay đặt sang một bên, ôm lấy eo Cố Tích.
Cố Tích không hiểu sao, tay vẫn dính nước, nghiêng đầu dùng mặt cọ cọ mặt Ngôn Tòng Du, hỏi: "Sao thế?"
Ngôn Tòng Du đột nhiên cảm thấy giây tiếp theo tim mình sẽ tan thành một vũng nước, khẽ nói: "Không sao."
Dừng một chút, cậu nhìn vào quả trứng trong bát, yêu ai yêu cả đường đi: "Trứng đập ra tròn thật, lợi hại."
Từ nhỏ đến lớn, Òm Ọp đều thật lợi hại.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?