Tim Ngôn Tòng Du như ngừng đập nửa nhịp.
Cậu dùng một tay ôm chặt cổ Cố Tích, như thể hứa hẹn: "Chỉ hôn một cái thôi."
Giọng rất khẽ, không biết là nói cho ai nghe.
Cố Tích nghiêng mặt, "Ừm."
Ngôn Tòng Du ngồi trên sàn, hơi nghiêng người, một tay vịn sàn, áp sát vào mặt Cố Tích.
Hơi thở ấm áp phả vào mặt, mang theo hơi ẩm ướt nóng bỏng.
"..."
Cố Tích cụp mắt xuống, nhìn vào hàng mi dài khẽ run của người trước mặt, trong lòng khựng lại.
Trong ký ức của anh, lần đầu tiên anh gặp Ngôn Tòng Du là vào một đêm tuyết ở kiếp trước, khi đó Ngôn Tòng Du đã đưa anh rời khỏi mùa đông tồi tệ, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày như vậy.
Số phận là một thứ khó lường.
Cố Tích không thể đoán trước tương lai, nhưng ít nhất bây giờ anh biết mình không làm điều gì trái với lòng mình.
Mùa thu ở Vinh Thành bắt đầu giảm nhiệt, sàn đá cẩm thạch lạnh cứng, ngồi lâu chân sẽ tê cứng.
Nụ hôn mà ban đầu Cố Tích nghĩ đến, sẽ là một cái chạm nhẹ, cùng lắm là một cái chụt.
Nhưng đối phương không chỉ có cách nắm tay khác biệt, mà trong chuyện này còn kỳ quái hơn.
Sau khi Ngôn Tòng Du nhẹ nhàng chạm một cái, nhịp tim không kìm được mà tăng nhanh, không nhịn được mở miệng ngậm lấy má Cố Tích.
Cố Tích: "... Em nhả ra."
Ngôn Tòng Du cực kỳ miễn cưỡng buông ra.
"..."
Cố Tích không biết nói gì, bỏ chuyện này ra sau đầu, đứng dậy rồi kéo đối phương đứng lên, "Bên ngoài lạnh, vào trong đi."
Ánh mắt Ngôn Tòng Du sáng lên, sợ Cố Tích đổi ý, liền nắm tay anh kéo vào nhà.
Cánh cửa đóng lại phía sau, hoa hồng đỏ trải khắp nơi, đứng giữa chúng càng thêm kinh ngạc gấp mấy lần so với nhìn từ bên ngoài, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.
Cố Tích chưa từng trải qua cảm giác rung động này.
Ngay cả khi anh đã có một mối tình, đây vẫn là lần đầu tiên anh có cảm giác này.
"Tiểu Ngôn..." Cố Tích quay đầu tìm cậu, nhưng thấy cậu vẫn đứng ở cửa không đến gần.
Phòng khách ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp rực rỡ, tôn lên vẻ dịu dàng trên mày mắt của đối phương. Từ khi vào cửa Ngôn Tòng Du đã đứng ở cửa ra vào, dáng người cao ráo, ngẩng mắt không chớp nhìn anh, khóe môi mang theo nụ cười nhẹ.
Cố Tích nhận ra điều gì, dừng bước, nói với cậu: "Tiểu Ngôn lại đây."
Ngôn Tòng Du lắc đầu, mắt nhìn vật thể được phủ vải nhung đen ở giữa phòng khách, ra hiệu cho anh đi đến tháo quà.
Việc bố trí phòng khách đã được lên kế hoạch từ trước, hoa hồng đỏ cũng đã được đặt từ lâu, loại bỏ những bông héo úa và nụ hoa không hoàn hảo, rồi tự tay sắp xếp, từ đầu đến cuối đều do một mình Ngôn Tòng Du hoàn thành.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?