Trình Chước thua nhiều ván bài, sau khi kết thúc ván, khi đang tìm anh Cố của mình, lại bất ngờ nhìn thấy Lâm Thanh Nhiên đang uống rượu với những người đàn ông khác!
Trình Chước dụi mắt, không dám tin, vội vàng kéo Cố Tích vừa mới vào cửa sang một bên.
"Anh Cố... Đó là Lâm Thanh Nhiên à? Sao cậu ta lại... ngồi cùng người khác vậy?" Trình Chước đã uống khá nhiều rượu, đầu hơi choáng, hạ giọng nói: "Sao thế, anh không đi hỏi xem sao à?"
"Không cần để ý." Cố Tích không để tâm nói.
Mức độ tiếp xúc này đối với Lâm Thanh Nhiên là chuyện cơm bữa, dù có hỏi cũng bằng thừa, muốn đối phương tỉnh ngộ qua chuyện này thì đúng là mơ giữa ban ngày, ít nhất phải đợi đến khi hành động của Lâm Thanh Nhiên rõ ràng vượt quá giới hạn thì mới nói.
Còn bây giờ, Cố Tích cũng lười quản, mắt không thấy tâm không phiền.
Trình Chước: "À?"
Cố Tích vỗ vai cậu ta: "Mày cũng đừng quan tâm nữa, đi uống rượu đi."
Trình Chước ngơ ngác, không hiểu tại sao anh Cố lại nói không quan tâm nữa, nhưng đầu óc cậu ta vốn không đủ dùng trong phương diện này, uống rượu vào lại càng chậm chạp, liền nghĩ sẽ về nói với Hứa Cảnh Nhân.
Cậu ta sợ mình tỉnh rượu sẽ quên mất, tiện tay lấy điện thoại ra chụp một tấm về phía Lâm Thanh Nhiên, mai nhìn ảnh là nhớ ra.
Cố Tích quay lại chỗ ngồi lúc nãy, trò chơi đã kết thúc, những người vây quanh cũng gần như đã tản đi.
Ngôn Tòng Du không di chuyển, vẫn ngồi tại chỗ.
Cố Tích ngồi xuống, sau cuộc nói chuyện vừa rồi, giọng nói cũng mang vài phần quen thuộc, thuận miệng hỏi: "Anh bạn, cậu ở khoa nào vậy?"
Ngôn Tòng Du nhìn về phía Cố Tích, một lát sau nói: "Khoa Nghệ thuật, học mỹ thuật."
Cố Tích lại ngạc nhiên, Lâm Thanh Nhiên cũng học mỹ thuật, điều này dường như giải thích tại sao Lâm Thanh Nhiên lại quen Ngôn Tòng Du.
Chỉ hy vọng Lâm Thanh Nhiên đừng làm hại người ta, Cố Tích có ấn tượng khá tốt về Ngôn Tòng Du, không muốn thấy cậu cũng bị sự giả dối của Lâm Thanh Nhiên che mắt, rơi vào cảnh ngộ giống như anh kiếp trước.
Trong phạm vi có thể, Cố Tích cứu được một người là một người.
Cố Tích nghĩ đến việc có qua có lại, nói tên mình: "Cố Tích, là..."
Ngôn Tòng Du khẽ nói: "Tôi biết cậu, khoa Tài chính."
Cố Tích khựng lại.
Nếu chỉ là bạn học đại học bình thường, việc cậu biết anh không có gì bất ngờ, dù từ diễn đàn trường hay bạn bè giới thiệu đều rất bình thường.
Nhưng Ngôn Tòng Du quen anh từ thời đại học, vậy tại sao kiếp trước khi họ gặp mặt, Ngôn Tòng Du không hề nhắc đến chuyện này, lại còn tỏ vẻ không quen anh?
Mặc dù vụ hỏa hoạn đó cũng để lại sẹo trên mặt anh, nhưng ở chỗ thái dương, không rõ ràng, chưa đến mức không nhận ra người.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?