Lúc này, vẻ mặt Ngôn Tòng Du càng bình tĩnh bao nhiêu thì trong lòng lại càng căng thẳng bấy nhiêu.
Nếu không còn cách nào khác, cậu cũng không muốn lừa Cố Tích về chuyện này.
"Sao thế?" Cố Tích đi tới, ngồi xổm trước mặt Ngôn Tòng Du, "Bất cẩn vậy, trẹo ở đâu rồi?"
Ngôn Tòng Du đưa tay kéo Cố Tích đứng dậy, "Không sao, không nghiêm trọng."
Nhưng cậu vẫn cần kéo dài hai mươi phút. Cậu ngẩng đầu nhìn Cố Tích, hỏi: "Có thể đến phòng y tế kiểm tra một chút không?"
Cố Tích: "...?" Chuyện này cũng phải hỏi anh ư?
Từ khi nào Tiểu Ngôn lại không có chủ kiến như vậy?
"Đi xem đi." Cố Tích hỏi: "Còn đi được không, tôi cõng cậu nhé?"
Ngôn Tòng Du lắc đầu, cậu giả vờ thôi, không cần thiết để Cố Tích phải vất vả cõng cậu.
"Chỉ cần đỡ là được rồi."
Ngôn Tòng Du chưa từng bị trẹo chân, nhất thời không biết nên đi thế nào cho thật, thử loạng choạng một cái.
Cố Tích lo lắng nói: "Chỉ là trẹo chân thôi sao, chân có đau không?"
Ngôn Tòng Du thầm nghĩ không ổn, diễn lố quá rồi.
Giờ giả vờ nghiêm trọng quá, hai mươi phút sau làm sao có thể tự nhiên khỏi được?
"Không đau." Ánh mắt Ngôn Tòng Du nhìn về phía xa, vẻ mặt bình tĩnh mà chột dạ, "Chỉ là hơi không quen thôi."
Nếu sớm biết kéo dài thời gian là phải lừa Cố Tích, cậu thà rằng mình bị trẹo chân thật.
"Cẩn thận chút." Cố Tích không nghĩ nhiều, kéo tay Ngôn Tòng Du vòng qua vai mình, khoảng cách gần lại, cảm nhận hơi thở ấm áp của đối phương phả vào sau gáy, hơi khó chịu nghiêng đầu đi một chút, nhưng không hề tránh né.
Ánh mắt Ngôn Tòng Du lóe lên, hơi dùng sức dựa vào anh, như thể bị một lực nào đó, cậu khẽ hỏi: "... Tôi nặng không?"
Cố Tích cau mày, thành thật nói: "Hơi nặng."
Không biết có phải tư thế đỡ sai không, rõ ràng cảm thấy Tiểu Ngôn không nặng lắm, nhưng đè lên vai lại như một tảng đá, một tay không đỡ vững, chỉ có thể dùng cả hai tay đỡ cậu.
Từ xa nhìn lại giống như đang nửa ôm vào lòng.
Ngôn Tòng Du mím môi cười khẽ.
Phòng y tế của trường không xa khu ký túc xá. Cố Tích đỡ Ngôn Tòng Du lên ghế phụ lái, rồi vòng sang bên kia lái xe.
"Trình độ bác sĩ ở trường thế nào?" Cố Tích không mấy tin tưởng, "Trẹo chân có cần chụp X-quang không? Hay là đi thẳng ra bệnh viện bên ngoài đi."
Phòng y tế của trường chỉ chữa được những bệnh vặt, vết thương nhẹ, nếu nghiêm trọng hơn thì vẫn phải ra ngoài.
Làm sao Ngôn Tòng Du dám đi kiểm tra thật, chỉ có ở phòng y tế của trường mới có thể qua loa được.
Liệu có bị lộ tẩy hay không thì chưa nói, nếu đi bệnh viện xếp hàng đăng ký kiểm tra một chuyến, không biết sẽ mất bao nhiêu thời gian, sẽ lỡ mất buổi tụ tập buổi tối.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?