Căn phòng tĩnh lặng, không có âm thanh nào ngoài tiếng thở đều đều và tiếng lá xào xạc nhẹ nhàng ngoài cửa sổ.
Ngôn Tòng Du khẽ chống người ngồi dậy. Đầu óc cậu quay cuồng vì hơi men, đáng lẽ đã ngủ say nhưng lại mất ngủ vì câu hỏi của Cố Tích ban nãy.
...Sao đối phương lại hỏi câu đó?
Ngôn Tòng Du tựa lưng vào đầu giường, bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn Cố Tích. Cậu không thể nghĩ ra lý do.
Cái người khiến lòng cậu rối bời này thì vừa nói xong đã ngủ say, đúng là vô tư hết sức.
Ánh trăng mờ ảo lọt qua khung cửa sổ, rải xuống những tia sáng tĩnh mịch. Nam sinh tóc đen nằm nghiêng trên giường ngủ say, cổ áo rộng tuột sang một bên, lộ ra đường nét cổ rõ ràng.
Màn đêm quá tối, không nhìn rõ gì. Trong đầu Ngôn Tòng Du hiện lên toàn bộ cảnh tượng ở bàn ăn ban nãy, khi Cố Tích uống rượu, khóe mắt ửng đỏ, nhẹ nhàng liếc nhìn cậu. Chỉ một ánh nhìn thoáng qua, tim cậu đã muốn tan chảy.
Hơi men khiến người ta bạo dạn, Ngôn Tòng Du đưa tay khẽ chạm vào khóe mắt Cố Tích, dường như cảm nhận được lông mi lướt qua tay, mang đến cảm giác tê dại nhẹ nhàng.
Cảm giác chạm vào dưới tay chân thực và nhẵn mịn, nhịp tim Ngôn Tòng Du không khỏi đập nhanh hơn.
Khi đầu óc không tỉnh táo, ham muốn dễ dàng chiếm thế thượng phong, sự tự chủ hoàn toàn tan vỡ vào khoảnh khắc này.
Đầu ngón tay lướt nhẹ dọc theo lông mày và mắt, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng.
"Cố Tích..."
Giọng Ngôn Tòng Du mang theo vài phần nhập nhèm men say, rồi lại khẽ lẩm bẩm: "Bảo bối..."
Cậu hơi cúi người xuống, men rượu dần thấm vào theo thời gian, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.
Đột nhiên, dường như Cố Tích cảm thấy có gì đó không thoải mái trên mặt, đưa tay che mặt lại.
Ngôn Tòng Du bị ngắt ngang, khựng lại một chút, tưởng rằng mình đã đánh thức Cố Tích, bèn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh, kiên nhẫn đợi đến khi tiếng thở của Cố Tích bình ổn lại.
Cậu dỗ dành: "Ngoan lắm."
...
Sáng sớm hôm sau.
Khi ánh nắng chiếu vào, Cố Tích bị ánh sáng chói mắt làm tỉnh giấc, thái dương mang theo đau nhức quen thuộc của một cơn say, khi mở mắt ra, anh cảm thấy đầu như muốn nổ tung.
Anh trấn tĩnh một lúc lâu, ký ức đêm qua từ từ hiện lên từ nơi sâu thẳm. So với cơn đau đầu do say rượu bây giờ, rõ ràng cái khiến anh đau đầu hơn là Ngôn Tòng Du.
Không biết là chuyện tốt hay xấu, Cố Tích sau khi say rượu chưa bao giờ bị mất trí nhớ.
Không những không mất, đối với anh, những chuyện xảy ra sau khi say rượu thậm chí còn đặc biệt sâu sắc.
Hôm qua anh vốn định nhân lúc Tiểu Ngôn say rượu để thăm dò cậu vài câu một cách khéo léo, nhưng tiếc thay, biến số duy nhất và lớn nhất là chính anh cũng đã say mèm.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?