Nếu không phải hôm nay, Cố Tích thậm chí còn không để ý trên cánh tay mình có một nốt ruồi như vậy.
Dấu vết này không rõ ràng, ngay cả Trình Chước và Hứa Cảnh Nhân, những người sớm chiều ở chung với anh, cũng không chắc có thể nói ra trên người anh có nốt ruồi ở đâu.
Nhưng Ngôn Tòng Du lại biết.
Mép tờ giấy vẽ hơi ố vàng, rõ ràng không phải là tác phẩm gần đây. Mà Ngôn Tòng Du cũng nói từ sau khi cậu tốt nghiệp thì không sống ở đây nữa.
...
Chuông cửa vang lên, Lộ Trì đoán chắc là anh trai cậu nhóc đã về, đứng dậy ra mở cửa, nhưng lại ngẩn ra khi nhìn thấy hai người đứng ngoài cửa.
"Anh..."
Lộ Trì nhìn thấy Ngôn Tòng Du, biểu cảm trống rỗng trong chốc lát, "Anh Ngôn... sao anh lại đến đây?"
Cố Tích nói: "Vừa nãy gặp, cùng nhau về ăn cơm."
Lộ Trì khẽ mở to mắt, dường như không dám tin.
Nhưng còn chưa đợi Lộ Trì phản ứng lại, một chồng vở ghi chép dày cộm đã đập vào lòng cậu nhóc.
"..." Lộ Trì chưa kịp phản ứng, "Đây là gì vậy?"
Cố Tích cười nói: "Em thấy sao?"
Ngôn Tòng Du giải thích: "Là vở ghi chép lúc anh thi đấu trước đây, nếu em thấy hữu ích thì cứ giữ lại."
Lộ Trì nhanh chóng lật vài trang, ánh mắt dần sáng lên: "Cảm ơn anh Ngôn."
"Cũng cảm ơn anh hai."
Vở ghi chép là thứ rất quý giá, cậu nhóc và anh Ngôn cũng không thể coi là quen biết, đối phương bằng lòng cho cậu nhóc chắc chắn là vì anh trai cậu.
"Không có gì."
Vừa rồi Lộ Trì chỉ lật bừa một trang, liếc nhìn quá trình giải bài tập trên đó.
Cậu nhóc ôm cuốn vở ghi chép, có chút không dứt mắt ra được, "Anh hai, vậy em về phòng đọc sách trước đây."
Cố Tích gật đầu.
Vừa rồi anh còn lo lắng việc học của Lộ Trì, đúng là không cần thiết.
Vào nhà, Cố Tích rót cho Ngôn Tòng Du một ly nước ấm.
Anh ngồi trên tay vịn ghế sofa cạnh Ngôn Tòng Du, thản nhiên nói: "Cứ tự nhiên như ở nhà, ở đây cũng không có ai khác."
Ngôn Tòng Du ừ một tiếng, hỏi: "Vừa nãy nói có thứ gì muốn cho tôi xem?"
"Không vội."
Cố Tích ngồi ở vị trí cao hơn, khẽ cụp mắt nhìn Ngôn Tòng Du, trong ánh mắt dường như có thêm vài phần dò xét khó tả.
Anh nói: "Ăn cơm xong rồi xem."
Ngôn Tòng Du ngẩn ra, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Một lát sau, Vưu Lan Thục xách giỏ thức ăn về, nhìn thấy trên ghế sofa có một nam sinh xinh đẹp lạ mặt ngồi đó, rất nhanh hiểu ra, cười dịu dàng nói: "Chắc là bạn của Tiểu Tích nhỉ, hoan nghênh hoan nghênh."
Ngôn Tòng Du ít nhiều cũng biết về gia đình Cố Tích, đứng dậy chào hỏi: "Chào dì ạ."
Ngôn Tòng Du là loại người dễ gây thiện cảm, lại lễ phép, Vưu Lan Thục nở nụ cười, "Không sao không sao. Dì đi nấu cơm trước đây, hai đứa cứ chơi vui vẻ nhé."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?