Cách âm của căn nhà cũ không tốt lắm, cách một cánh cửa, giọng của Lộ Trì nghe có vẻ hơi mơ hồ, nhưng loáng thoáng có thể nghe rõ nội dung cuộc nói chuyện.
Lộ Trì bắt taxi về, vội vàng nhưng phấn khích chạy về nhà, câu đầu tiên sau khi vào cửa là căng mặt nói: "Anh con đâu?"
Vưu Lan Thục rõ ràng có chút lúng túng: "Tiểu Trì, sao con lại về rồi?"
"Không phải mẹ nói anh hai về rồi ư?" Lộ Trì tiện tay lấy điện thoại ra, liền thấy khung chat hiển thị "Đối phương đã thu hồi một tin nhắn".
"... ?" Lộ Trì khựng lại, "Đây là sao?"
Lộ Trì nhận được tin nhắn đúng vào giờ ra chơi, không bỏ lỡ vừa kịp nhìn thấy, cậu nhóc liền nói với bạn cùng bàn giúp cậu nhóc xin nghỉ, không chút do dự rời khỏi trường.
Sau đó trên đường đi đều háo hức, từng phút từng giây nhìn chằm chằm đồng hồ, hoàn toàn không để ý tin nhắn đã bị thu hồi lúc nào.
Lộ Trì khựng lại vài giây, giọng nói không giấu được vẻ thất vọng: "Mẹ lừa con à?"
Vưu Lan Thục nhất thời không biết giải thích thế nào, vừa định nói gì đó, thì cửa phòng phía nam bị đẩy ra, phát ra tiếng động nhẹ.
"Lộ Trì." Cố Tích gọi.
Giọng Cố Tích có đặc trưng riêng, mang theo chất giọng trầm thấp, trong trẻo, nghe rất dễ chịu.
Lộ Trì ngây người: "... Anh hai."
Vưu Lan Thục giải thích: "Lúc đó Tiểu Trì vừa vặn nhìn thấy tin nhắn, liền về thẳng đây."
Nhớ lại vừa rồi Tiểu Tích nói không cần Lộ Trì về, Vưu Lan Thục đẩy con trai ruột của mình, "Về đi học nhanh lên."
Lộ Trì rất mơ hồ: "???"
"Mẹ?"
Ban đầu Cố Tích nói không cần Lộ Trì về là muốn không làm chậm trễ việc học của cậu nhóc, đặc biệt về một chuyến cũng phiền phức. Nhưng bây giờ đã về rồi, lại đuổi người ta đi còn phiền hơn.
Cố Tích nói: "Về thì về rồi, vừa hay có thể nghỉ ngơi, đừng vội đi."
Lộ Trì đứng cạnh Cố Tích, cậu nhóc vốn dĩ không định đi.
"Anh hai, anh về lúc nào vậy?" Lộ Trì hỏi nhỏ.
"Không lâu đâu, dì Vưu đã gọi em về rồi." Cố Tích cười nói.
Lộ Trì là người thông minh, qua ba bốn câu nói này cũng đại khái đoán được.
Trước đó anh trai cậu nhóc không đồng ý lắm việc cậu nhóc trốn học, mặc dù hồi cấp ba anh ấy cũng thường xuyên trèo tường đi chơi.
Nhưng để tránh việc lát nữa Cố Tích sẽ đuổi cậu nhóc về trường, Lộ Trì nói dối nhỏ một câu, "Hôm nay trường cho tự học, ở nhà cũng học được."
Cố Tích nhìn ra phía sau, "Vậy em có mang sách về không?"
Tuy Lộ Trì đeo một chiếc túi đen trên vai, nhưng trông nhẹ tênh, không giống như có sách bên trong.
"..."
Lộ Trì giãy giụa nói: "Ở nhà cũng có."
Cố Tích không nhịn được cười một tiếng.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?