Khi Cố Tích trở về ký túc xá, Trình Chước đang cúi đầu bên bàn học nói chuyện với Hứa Cảnh Nhân, nghe thấy tiếng mở cửa, cả hai đồng loạt nhìn về phía anh.
Cố Tích ngạc nhiên đáp lại một ánh mắt, "Sao vậy?"
"Gần đây có ai đang tìm anh à?" Trình Chước giơ điện thoại cho anh xem, "Vừa rồi có bạn cùng lớp xin số liên lạc của anh."
Cố Tích khẽ cau mày, nghĩ cũng biết là ai đang giở trò, "Mày cho không?"
"Đương nhiên là không." Trình Chước lắc lắc điện thoại, nói: "Bình thường nói hai câu với nhau cũng chưa từng nói, WeChat có sẵn trong nhóm lớp không thêm, cứ phải vòng vo xin số điện thoại di động của anh, nhìn là biết có vấn đề."
"Không lẽ có người muốn đánh cắp tài khoản của anh ư?" Trình Chước nói được nửa chừng thì đột ngột dừng lại, đoán mò với vẻ lòng còn sợ hãi.
Cố Tích bị chọc cười, một chuyện vốn dĩ khá phiền phức lại được Trình Chước nói nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Hứa Cảnh Nhân nín cười nói: "Sau đó Quả Cam nói cậu không có số điện thoại. Người kia nhận ra Quả Cam đang lừa mình, cuộc trò chuyện bế tắc trong sự ngượng ngùng."
"Gần đây nếu có chuyện như vậy nữa, đừng để ý đến họ là được." Cố Tích nhìn lướt qua lịch sử trò chuyện của Trình Chước, nói.
Cứ như vậy, ấn tượng của Cố Tích về Đàm Dương càng tệ hơn, làm phiền anh là một chuyện, nhưng vì thế mà quấy rầy bạn bè bên cạnh anh lại là một chuyện không thể chấp nhận được khác.
"Ai đang tìm anh vậy?" Trình Chước hỏi: "Nếu là người và chuyện khó giải quyết, đưa số của em cho tên đó đi."
"Không sao." Cố Tích ngồi xuống, không kiêng kỵ gì mà nói thẳng: "Một trong những tình nhân cũ của Lâm Thanh Nhiên."
"..."
"!!!"
Không khí im lặng một lát, Trình Chước trợn tròn mắt, "Ai? Cậu ta tìm anh làm gì?"
Kết quả này quá khó tin, Hứa Cảnh Nhân cũng bị sốc đến không phản ứng kịp, "Đối tượng ngoại tình trước đó của Lâm Thanh Nhiên?"
"Nói chính xác hơn, là một trong những đối tượng ngoại tình." Cố Tích hỏi: "Hai người có biết Đàm Dương không?"
Nghe thấy cái tên này, Trình Chước mơ hồ cảm thấy quen tai, cố gắng suy nghĩ, "... Lần trước trận bóng rổ bắt đầu thì thiếu một người không đến, chính là thành viên bị nói là bỏ đội lúc đó, hình như cũng tên này thì phải."
Trước đây Cố Tích chưa từng kể với bạn cùng phòng về Đàm Dương, nói ra những chuyện lộn xộn đó không chỉ làm mình ghê tởm mà còn làm người khác ghê tởm.
"Nói như vậy, người đó còn là bé ba của Lâm Thanh Nhiên?" Trình Chước ghê tởm, "Nồi rách úp vung nát, thật là xui xẻo."
Hứa Cảnh Nhân bình tĩnh hơn Trình Chước một chút, mặc dù trong lòng cũng thấy ghê tởm, nhưng không biểu lộ ra, hỏi trước: "Cậu không có quan hệ gì với cậu ta đúng không, cậu ta tốn công sức lớn như vậy tìm cậu làm gì?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?