Cố Tích nhất thời không nói gì, vịn lan can đứng một lúc, rồi đột nhiên hỏi: "Tiểu Ngôn, cậu rất muốn yêu đương à?"
Câu hỏi này đến mà không có dấu hiệu báo trước, Ngôn Tòng Du ngẩn ra: "Sao vậy?"
Cố Tích khẽ huých vai cậu, "Tụi mình là bạn tốt, cậu không thể có người yêu rồi quên tôi."
Ngôn Tòng Du lại có chút dở khóc dở cười, không trả lời thẳng câu hỏi này, mà hỏi trước: "Vậy cậu có như vậy không?"
"Không." Cố Tích trả lời rất dứt khoát, "Vì tôi sẽ không có người yêu."
Ngôn Tòng Du nghe ra giọng điệu chắc chắn trong lời nói của anh, ngừng lại nói: "Chuyện tương lai ai mà biết được."
Đời này Cố Tích không có ý định yêu đương, một phần là vì Lâm Thanh Nhiên, và mặt khác là vì anh biết mình sẽ không gặp được người mình thích trong mười năm tới.
Sở dĩ anh chắc chắn như vậy là vì kiếp trước không gặp được người phù hợp, kiếp này nếu không có gì bất ngờ cũng sẽ không có.
Nhưng những lời này không thể nói với Ngôn Tòng Du, Cố Tích chỉ cười, thuận theo cậu nói: "Cũng đúng."
Gió nhẹ thổi qua, Cố Tích chợt nhớ ra điều gì đó, trong khoảng thời gian quen Ngôn Tòng Du ở kiếp trước, hình như đối phương vẫn luôn độc thân.
Những chuyện xảy ra ở nửa sau của kiếp trước vẫn còn khá rõ ràng trong ký ức của Cố Tích.
*
[Bệnh viện.
Trong thời gian hồi phục sau khi bị thương ở chân, hàng ngày Cố Tích đều ở lại trong vườn hoa dưới lầu bệnh viện rất lâu.
Trong phòng bệnh luôn mang một sự chết chóc im lặng, dù có ánh nắng chiếu vào cũng chỉ làm bụi trong phòng bay lên, ngoài sự im lặng vẫn là sự im lặng.
Vườn hoa của bệnh viện tư cũng rất yên tĩnh, nhưng thỉnh thoảng có tiếng bước chân nhẹ nhàng của bác sĩ, y tá đi qua, tiếng động phát ra khi lướt qua bụi cây và tiếng suối phun của đài phun nước trong hồ nhân tạo, luôn tốt hơn nhiều so với phòng bệnh hoàn toàn không có tiếng động.
Sau khi trợ lý đưa anh xuống lầu thì sẽ tạm thời rời đi, để lại thời gian riêng cho anh, một lúc sau mới quay lại.
Cố Tích ngồi trên xe lăn, trên mặt không có biểu cảm gì, lơ đãng nhìn những bụi hoa phía trước.
Không biết đã bao lâu, Cố Tích vốn đang ở một nơi có bóng râm khuất nắng, nhưng theo thời gian trôi qua, mặt trời từ từ đổi vị trí, chiếu thẳng vào người anh.
Ánh nắng chiếu lên da mang theo cảm giác nóng rát, anh lười di chuyển, chỉ khẽ nhắm mắt lại.
Một lát sau, trên đầu Cố Tích xuất hiện một vùng bóng mát nhỏ.
Cảm nhận được sự hiện diện của người bên cạnh, Cố Tích không ngẩng đầu, giọng điệu thờ ơ hỏi: "Cậu không có việc của mình à?"
Giọng điệu khá quen thuộc, rõ ràng tình huống này đã xảy ra rất nhiều lần.
Bên cạnh truyền đến giọng nói quen thuộc, "Không có việc gì làm."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?