Chiếc xe máy rời khỏi xưởng, Bạc Hoài đứng ở cửa nhìn bóng lưng nam sinh một lúc lâu rồi quay người vào trong.
"Tiểu Trần." Bạc Hoài gọi, "Qua đây một chút."
Tiểu Trần đặt đồ xuống rồi đi tới. "Anh Bạc, có chuyện gì vậy?"
Bạc Hoài lấy đôi găng tay từ ngăn kéo tủ bên cạnh ra đeo vào, tùy tiện hỏi: "Cố Tích vừa đến làm gì vậy?"
Tiểu Trần suy nghĩ vài giây rồi trả lời: "Anh ấy chỉ lấy xe thôi, giống như trước đây."
"Đi cùng bạn trai à?"
". . . Bạn trai?" Tiểu Trần lắc đầu, "Cái này em không biết."
"Không làm gì khác ư?"
"Không có."
"Được rồi." Bạc Hoài cởi áo khoác vắt lên ghế, khoác lên bộ đồ lao động màu xanh đậm, "Không có gì, cậu tiếp tục làm việc đi."
Tiểu Trần thấy ông chủ lại đeo găng tay và thay đồ lao động, hỏi: "Anh lại tự mình đi bảo dưỡng xe à?"
Bạc Hoài đáp: "Đã đến rồi thì đi xem sao."
Tiểu Trần gãi đầu, không hiểu tại sao anh Bạc đã là ông chủ lớn rồi mà vẫn phải tự mình đi sửa xe, bảo dưỡng xe cho khách, còn đặc biệt chạy tới một chuyến.
Còn đặc biệt chỉ bảo dưỡng xe của anh Cố.
. . .
"Tiểu Ngôn." Tiếng gió rít qua mũ bảo hiểm, giọng nói bị bao phủ một lớp mơ hồ, phải nghe thật kỹ mới nghe được.
Ngôn Tòng Du một tay đỡ eo Cố Tích, cách lớp áo cũng có thể cảm nhận được vòng eo săn chắc, cậu ghé sát: ". . . Sao vậy?"
Tốc độ chạy xe không nhanh, Cố Tích nhàn nhã nói: "Cậu có biết người ngồi sau xe máy gọi là gì không?"
Ngôn Tòng Du khựng lại, tim đập nhanh một cách khó hiểu, nhưng cậu biết Cố Tích chắc chắn không nghĩ giống mình.
Cậu buồn bực đoán: "Bạn tốt?"
"Cái này cũng đúng."
Hôm nay nắng rất đẹp, chiếu lên người ấm áp rực rỡ, trên đường không có mấy người, nhàn nhã thoải mái, Cố Tích cong môi cười: "Nhưng cũng có thể là tấm chắn bùn."
Ngôn Tòng Du hiếm khi ngây người hai giây, "Tôi là tấm chắn bùn ư?"
"Cách nói đùa thôi." Cố Tích cười giải thích: "Vì trời mưa hoặc đường không tốt, xe chạy nhanh dễ văng bùn lên lưng người ngồi sau."
Ngôn Tòng Du: ". . ."
Cố Tích bổ sung: "Yên tâm, bây giờ trên đường lớn, chạy chậm không sao đâu."
Ngôn Tòng Du không sợ bị bùn bắn vào người, chỉ là không ngờ Cố Tích lại có ý này, càng không ngờ anh lại nói chuyện này trong bầu không khí như vậy.
Lẽ ra cậu phải nghĩ đến việc não của cậu và Cố Tích chưa bao giờ cùng một đường.
Buổi tối hai người đơn độc ngắm sao thì thề sẽ làm bạn tốt cả đời, khi đi hóng gió thì lại nói cậu là tấm chắn bùn.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?