Ngôn Tòng Du lái xe theo địa chỉ, dần rời xa trung tâm thành phố, đến gần khu ngoại ô, môi trường xung quanh trở nên vắng vẻ hơn nhiều.
Vinh Thành rất rộng, cậu chưa từng đến khu vực này, xác nhận lại địa chỉ quả thật ở gần đó, thắc mắc tại sao Cố Tích lại đến một nơi hẻo lánh như vậy.
Cho đến khi cuối cùng đến trước một xưởng xe rất lớn, mới hiểu tại sao lại mở ở ngoại ô.
Đến nơi rồi, Ngôn Tòng Du gọi điện thoại cho Cố Tích.
Trong điện thoại truyền đến giọng nam trầm ấm quen thuộc, "Tiểu Ngôn, tạm thời tôi không đi được, đã bảo người ra cổng đón cậu rồi, cậu ta mặc đồng phục màu xanh đậm, cậu tìm xem."
Ngôn Tòng Du nhìn sang bên cạnh, "Hình như thấy rồi."
"Chào anh, xin hỏi có phải là anh Ngôn không? Anh Cố bảo tôi đến đưa anh vào." Nhân viên mặc đồng phục màu xanh đậm đi tới, "Anh có thể gọi tôi là Tiểu Trần, xin mời đi theo tôi."
Vào xưởng xe, bên trong có rất nhiều xe thể thao và các loại xe độ hiếm thấy trên thị trường, nhân viên mặc đồng phục đi lại bên trong, không gian rất rộng, chia thành các khu vực khác nhau.
Rẽ vài khúc cua, Tiểu Trần dẫn Ngôn Tòng Du đến nơi.
Ngôn Tòng Du vốn tưởng Cố Tích đến sửa xe, nhưng trên khoảng sân trống chỉ có một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen, không thấy xe khác cũng không thấy bóng dáng Cố Tích.
"Chắc anh Cố đi lấy đồ rồi." Tiểu Trần nói chuyện phiếm: "Anh cứ ngồi đã, trước đây hình như chưa thấy anh bao giờ, đây là lần đầu đến phải không?"
Ngôn Tòng Du đáp lời.
Tiểu Trần là người dễ gần, lấy một chai nước đưa cho cậu, "Anh Cố là khách quen của chúng tôi."
Cậu ta nhìn Ngôn Tòng Du, cười nói: "Quả nhiên bạn của người đẹp trai cũng đẹp trai."
Ngôn Tòng Du chưa từng tìm hiểu mặt này của Cố Tích, cậu lướt qua cách bố trí xưởng xe xa lạ đối với mình, hỏi: "Cậu ấy rất thích xe ư?"
"Thích chứ." Tiểu Trần tùy tiện chỉ vào chiếc mô tô phân khối lớn màu đen ở giữa khoảng đất trống, "Ngầu không? Vợ bé của anh Cố đấy."
Ngôn Tòng Du khựng lại, "... Cái gì?"
Tiểu Trần giơ ngón cái lên, cảm thán: "Chiếc này, ngầu ghê, đúng là ước mơ của đàn ông."
Ngôn Tòng Du quay đầu: "..."
"Tiểu Ngôn cậu đến rồi." Không lâu sau, Cố Tích từ cửa bước vào, tay cầm một cái hộp, giọng điệu quen thuộc: "Cậu đợi chút nữa, ngồi một lát."
Ngôn Tòng Du đi tới, định giúp anh cầm đồ trên tay.
"Không sạch." Cố Tích né tránh không cho cậu cầm, giải thích: "Áo cậu màu sáng, đừng để bị bẩn."
Hôm nay Ngôn Tòng Du mặc áo khoác màu sáng, trong xưởng xe dễ bị dính dầu xe và những thứ linh tinh khác, bẩn thỉu không đẹp.
Ngôn Tòng Du: "... Được."
Cố Tích đi đến bên cạnh chiếc mô tô ngồi xổm xuống, mở hộp tra dầu xích xe, vừa làm vừa nói: "Bước cuối cùng rồi, cái này nhanh lắm, xong ngay thôi."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?