Ngôn Tòng Du sững sờ, cậu vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để Cố Tích biết, cũng không nghĩ sẽ thú nhận trong tình huống này.
Cậu vô thức quay mặt đi, "...Cậu nghe nhầm rồi."
"..."
Cố Tích nghi ngờ có thể Ngôn Tòng Du nghĩ anh rất dễ lừa.
"Tiểu Ngôn, có ai nói với cậu chưa." Cố Tích khẽ cúi đầu nhìn cậu, khoanh tay cười nói: "Khi cậu chột dạ sẽ không dám nhìn thẳng."
Quá rõ ràng, lần trước ở trận bóng rổ khi Ngôn Tòng Du không muốn nói chuyện Đàm Dương với anh, ánh mắt cũng lảng tránh y hệt.
Bây giờ tim Ngôn Tòng Du đập nhanh hơn bao giờ hết, trong tình huống không hề được báo trước, cậu không muốn và cũng không dám nói thật, sợ phá vỡ sự cân bằng hiện tại.
Cậu biết bây giờ Cố Tích coi cậu là bạn, cũng chỉ là bạn, lỡ... đối phương biết được, sẽ ghét cậu thì sao?
Dưới ánh đèn rực rỡ của khu trò chơi, khuôn mặt của nam sinh nửa sáng nửa tối, càng không nhìn ra cảm xúc trên mặt.
Ngôn Tòng Du im lặng vài giây, cuối cùng rất chậm rãi gật đầu.
Có một số chuyện không thể giấu cả đời. Bây giờ cậu có thể nói chỉ là cái cớ để từ chối, nhưng lại không muốn che giấu xu hướng tính dục của mình mãi.
Cố Tích cắm ống hút vào nước ép trái cây, uống một ngụm, không nói gì.
Xu hướng tính dục của anh là đồng tính, nhưng bạn bè xung quanh hầu hết đều là dị tính, nên bình thường Cố Tích cũng không nghĩ nhiều, đối xử như thế nào thì cứ thế mà đối xử.
Ngôn Tòng Du thấy Cố Tích im lặng, trong lòng như bị bóp chặt, "...Cậu sẽ ghét kiểu này ư?"
"Sao lại ghét? Tôi cũng giống cậu."
Cố Tích ngồi xuống, trầm ngâm một lát, "Tôi chỉ đang nghĩ, chúng ta có cần tránh hiềm nghi không?"
"...Tránh hiềm nghi?" Ngôn Tòng Du sững sờ, "Tại sao?"
Cố Tích sắp xếp từ ngữ, do dự hỏi: "Thực ra tôi không biết nên đối xử thế nào với những chàng trai có cùng xu hướng tính dục."
"Có giống như những người bạn khác không?"
Mặc dù Cố Tích đã sớm biết xu hướng tính dục của mình là nam, nhưng không phải chỉ cần giới tính là nam là được, hai người có thể ở bên nhau cần rất nhiều điều kiện. Kiếp trước, từ đầu đến cuối cũng chỉ ở bên một người, kiếp này càng không có ý định yêu đương.
Ngôn Tòng Du từng nghĩ Cố Tích biết được suy nghĩ của cậu, có lẽ sẽ ghét cậu và xa lánh cậu, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tránh hiềm nghi.
"Không cần tránh hiềm nghi." Cậu cố gắng thuyết phục Cố Tích, "Chỉ là cùng xu hướng tính dục thôi, không có gì khác cả."
Cố Tích cũng là lần đầu tiên gặp trường hợp này, cũng không biết người khác làm thế nào, tiếp theo không biết nói gì, liền đổi chủ đề hỏi: "Tiểu Ngôn, cậu từng yêu chưa?"
Ngôn Tòng Du lắc đầu, "...Chưa."
Cố Tích chớp mắt, "Vậy sao cậu biết mình thích con trai?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?