Trên sân bóng, Tạ Chử bận tối mắt tối mũi, một mặt phải tìm người, mặt khác còn phải sắp xếp trận đấu, thậm chí còn phải cãi nhau với đội trưởng đội đối thủ, không khí tràn ngập mùi thuốc súng.
"... Điện thoại cũng không nghe." Tạ Chử bực bội nói: "Vừa nãy có ai thấy Đàm Dương không? Không phải đã nói trong nhóm là đến sớm rồi sao?"
Một người bên cạnh nói: "Lúc tôi đến hình như có thấy, ở phía đông nhà thi đấu."
Tạ Chử sợ mình sẽ tức chết, hít sâu một hơi, "Vậy bây giờ lại đi đâu rồi? Người đâu? Lên trời rồi? Biến mất rồi?... Điện thoại cũng không nghe, chẳng lẽ điện thoại bị trộm rồi?"
Người bên cạnh lắc đầu nói: "Không biết, tôi đi chỗ vừa nãy xem thử."
"Thôi, đừng lãng phí thời gian nữa, không tìm thấy thì đổi người." Tạ Chử nói, "Liên hệ mấy đội phó, bảo họ ai rảnh thì đến."
May mắn là trận đấu lần này diễn ra trong trường, thiếu một Đàm Dương cũng không phải chuyện gì to tát, đội viên xuất sắc có thể thay thế thì đầy rổ.
Lúc này, ở một bên khác, đội trưởng đội đối thủ cũng mặt mày tái mét, trong lòng dồn nén một cục tức, sốt ruột gọi điện thoại không ngừng.
Đội viên họ mang theo cũng đủ, thiếu một người thì dự bị cũng có thể lên, nhưng xui xẻo thay, người biến mất lần này lại là chủ lực của họ, thực lực chênh lệch với dự bị rất lớn.
Mặc dù luôn nói giao hữu không quan trọng thắng thua, nhưng đã là thi đấu thì có thắng có thua, thắng thì dù sao cũng vui hơn thua.
Đội trưởng đối phương đến tìm Tạ Chử, "Đội trưởng Tạ, tiên phong nhỏ của bọn tôi biến mất rồi, cậu nói bây giờ phải làm sao?"
"Người biến mất thì đi tìm thôi." Tạ Chử cười như không cười, "Thế nào? Đến tìm tôi là có à, tôi giấu đội viên của các cậu ư?"
Đội trưởng đối phương mặt mày tái mét, nói: "Bọn tôi tìm thế nào, người là bị lạc ở trường các cậu..."
"Có phải bọn tôi làm mất đâu?" Tạ Chử bốc hỏa trong lòng, "Đại học Vinh Thành là trường buôn người à? Người biến mất không mau đi tìm, còn ở đây léo nha léo nhéo."
"Cậu có bệnh à?"
Vốn là một trận giao hữu, nhưng tính cách của Tạ Chử chưa bao giờ là "tôi tốt, cậu tốt, mọi người cùng tốt", bây giờ đang bực tức, càng xông đến không ngừng.
Chuẩn bị một trận đấu không hề đơn giản, từ hậu cần đến tiền tuyến đều do Tạ Chử giám sát từng chút một, ai cũng không ngờ phía trước đều tốt đẹp, kết quả lại xảy ra vấn đề ở khâu cuối cùng.
Đội trưởng đối phương bị đáp trả không nói nên lời, "...Bọn tôi lại không quen thuộc trường các cậu, cũng không biết cậu ta đi đâu rồi, tìm thế nào?"
Tạ Chử cảm thấy khó hiểu, "Bọn tôi còn không biết đội viên các cậu trông thế nào, tìm cái quỷ gì chứ?"
"Hơn nữa người có thể chạy đi đâu được, đi nhà ăn ăn cơm hay đi thư viện đọc sách? Các cậu còn muốn đi đâu tìm, tìm ở gần nhà thi đấu, gọi điện thoại tìm người liên hệ... còn hỏi tôi tìm thế nào, cái này cũng không biết à?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?