Nửa đêm.
Trình Chước thức dậy đi vệ sinh, dụi mắt trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, một chân vừa đặt xuống giường, liền đột nhiên nhìn thấy có vật phát sáng trong ký túc xá, phản chiếu ánh sáng màu sắc u ám, cậu ta sợ đến hồn vía lên mây.
Khoảnh khắc đó, Trình Chước cảm thấy tim mình như ngừng đập, đầu va bộp một tiếng vào giường.
Hứa Cảnh Nhân nằm giường trên bị tiếng động này làm tỉnh giấc, gõ gõ thành giường, "... Quả Cam? Nửa đêm không ngủ còn làm gì vậy?"
Trình Chước nghe thấy giọng Hứa Cảnh Nhân như nghe thấy cứu tinh, bật dậy kéo rèm giường của cậu ta, kinh hãi nói: "Cảnh Nhân cậu mau nhìn, ký túc xá chúng ta có thứ gì đó đang phát sáng..."
"... "
Giấc ngủ của Hứa Cảnh Nhân bị gián đoạn, mặt đen như đít nồi: "... Phát sáng cái gì, cậu vẫn còn mơ đấy à?"
Nói rồi, cậu ta kéo rèm thò đầu ra nhìn, và khi thực sự nhìn thấy vật phát sáng, thậm chí ánh sáng còn lung lay, cả người rơi vào trạng thái nghi ngờ.
May mắn thay Hứa Cảnh Nhân đã có sự chuẩn bị tâm lý trước, phản ứng vẫn khá bình tĩnh.
"... Kính của tôi đâu?" Hứa Cảnh Nhân nheo mắt, "Ai chưa tắt đèn? Không đúng, ký túc xá tụi mình có loại đèn này ư?"
Có bạn đồng hành thì có thêm can đảm, Trình Chước đứng dậy mò mẫm bật đèn.
Trình Chước: "... "
Hứa Cảnh Nhân: "... "
Căn phòng sáng lên, lúc này họ mới nhìn rõ là trên giường đối diện có treo mấy quả bóng bay phát sáng, lung lay nhẹ theo gió.
"... Bóng bay?" Trình Chước hoàn toàn ngớ người, không ngờ vừa rồi dọa mình nửa ngày lại là những thứ này, "Bây giờ bóng bay cao cấp đến vậy à, còn có thể phát sáng ban đêm?"
Hứa Cảnh Nhân nhìn rõ là cái gì thì thở phào nhẹ nhõm, "Chắc là Tiểu Cố mang về, tôi cứ tưởng là cái gì chứ. Đừng sợ, ngủ đi."
"Nửa đêm còn dọa người." Trình Chước tắt đèn, lầm bầm vài câu: "Thì ra là bóng bay... Anh Cố mua bóng bay ở đâu vậy? Đi chơi không rủ tụi mình?"
...
Sáng sớm hôm sau.
Cố Tích vừa từ trên giường dậy, đã thấy Trình Chước đang gặm bánh bao đứng bên cạnh anh, u ám mở miệng nói: "Tối qua ai đã lén lút đi công viên giải trí mà không rủ bọn em? Là ai vậy? Cố nào đó."
"... Sao mày biết?"
Động tác của Cố Tích khựng lại, suy nghĩ hình như mình chưa nói chuyện này với Trình Chước.
"Tối qua mơ thấy." Trình Chước u oán nói: "Cứ nghĩ đến việc anh đi công viên giải trí mà không rủ bọn em, em ngủ không được."
Cố Tích xuống giường nói: "Thật ư?"
"Logo bóng bay của anh còn chưa xé kìa, em nhìn là biết ngay." Trình Chước cắn một miếng bánh bao, chua chát nói: "Hay thật, đi chơi không rủ bạn cùng phòng nhé."
Cố Tích cười nói: "Lần sau sẽ đi chơi cùng các cậu."
Trình Chước chỉ nói đùa thôi, cũng không thật sự tính toán, cậu ta ngồi xuống ghế bên cạnh, thuận miệng hỏi: "Trước đây anh đi chơi không thích mấy thứ nhỏ nhặt này mà, sao lần này lại mua nhiều thế?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?