Ngôn Tòng Du không nói gì, chỉ im lặng nhìn Cố Tích, rất lâu sau, cậu mới từ từ buông tay, có chút bất lực.
Cậu biết mình quá vội vàng, nhưng trong tình huống này ai có thể bình tĩnh được, thở hắt ra, kiên quyết hỏi: "...Đã như vậy rồi mà vẫn không chia tay ư?"
"Ai nói tôi không chia tay?"
Thấy Ngôn Tòng Du cũng nhìn thấy rồi, Cố Tích dựa vào bức tường bên cạnh, "Cậu nghĩ tôi là cái gì, cái này mà cũng có thể nhịn được ư?"
Ngôn Tòng Du nói: "Vậy tại sao cậu không vào trong?"
Cố Tích khựng lại, đột nhiên cười một tiếng, lướt qua Ngôn Tòng Du, vỗ vai cậu, "Tiểu Ngôn, cậu vẫn còn non lắm."
Bây giờ anh vào làm gì? Là để chất vấn hai người đó hay tìm Lâm Thanh Nhiên đòi một lời giải thích?
Kiếp trước anh đã từng làm những chuyện ngu ngốc như vậy rồi, buổi tiệc này toàn là bạn bè và lũ người bợ đỡ của Lâm Thanh Nhiên, vào đó nhất định sẽ không tránh khỏi cãi vã, mọi người thì khuyên hòa không khuyên chia, anh sẽ bị một đám người đạo đức giả trói buộc, tăng thêm phiền phức.
Bây giờ Cố Tích chỉ muốn chia tay một cách suôn sẻ, không muốn tên mình dây dưa với Lâm Thanh Nhiên nữa. Còn những thù hận khác, còn rất nhiều thời gian để giải quyết từng cái một.
Ngôn Tòng Du không hiểu ý của Cố Tích, cậu nhìn vào trong phòng, ánh mắt tối sầm lại, hận không thể thay Cố Tích đi chia tay.
Cố Tích đứng bên ngoài một lúc rồi quay về phòng bao ban đầu, cúi đầu nghịch điện thoại, rất lâu sau Lâm Thanh Nhiên mới quay lại.
Mặt Lâm Thanh Nhiên hơi đỏ, nhưng chưa đến mức say xỉn, sau khi chào hỏi người ở cửa thì ngồi xuống bên cạnh Cố Tích.
"Giúp emlấy áo khoác qua đây một chút." Lâm Thanh Nhiên uống một ngụm nước, nói, "Em đi vệ sinh một lát... đừng chơi điện thoại nữa."
Cố Tích ngẩng đầu nhìn Lâm Thanh Nhiên, mở miệng nói: "Chia tay đi, Lâm Thanh Nhiên."
Sau khi câu nói này thốt ra, như thể xiềng xích đã trói buộc anh hai kiếp đột nhiên đứt rời, nhưng trong lòng lại bình tĩnh đến bất ngờ.
Lâm Thanh Nhiên ngừng động tác, "Anh đang nói gì vậy?"
Cố Tích kiên nhẫn lặp lại: "Tôi nói chia tay, ý là kết thúc ở đây, không hiểu à?"
Lâm Thanh Nhiên đập cốc xuống bàn, phát ra một tiếng động, nhưng không gây chú ý cho bất kỳ ai trong phòng bao ồn ào, y nén giận nói: "Cố Tích, em cho anh một cơ hội nữa, anh rút lại lời vừa nói đi."
Tay Cố Tích mân mê điện thoại, ánh mắt nhìn về phía cửa, không cảm xúc nói: "Không cần cậu cho tôi cơ hội. Lâm Thanh Nhiên, cậu dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ vô điều kiện chấp nhận tất cả những gì của cậu?"
Lâm Thanh Nhiên cau mày nói: "Rốt cuộc anh muốn nói gì?"
Cố Tích nói: "Có cần tôi đưa ví dụ không, ví dụ như sự không chung thủy của cậu?"
Sắc mặt Lâm Thanh Nhiên thay đổi, như thể ngay lập tức hiểu ra ý của Cố Tích, "Anh biết gì rồi? Em và bọn họ chỉ là bạn bè bình thường, anh khác bọn họ..."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?