🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 51: Năm mới

Edit: Vô Tình

Beta: Linh

Lúc Nghiêm Quan Ngọc tiếp nhận nhiệm vụ mua đồ đón năm mới thì tinh thần tốt hơn khi dạy học gấp mấy lần, bận rộn liên tục hai ba ngày mới mua đầy đủ vật phẩm cần dùng.

Hắn cầm giấy tờ và danh sách đến tìm Tiết Vân Chu báo cáo kết quả, thỏa mãn ngồi xuống uống một ngụm trà, ánh mắt liếc bụng Tiết Vân Chu: "Bụng của ngươi lớn hơn chút rồi, vì mang thai nên mới muốn làm việc tốt hả? Mua cho ta nhiều thịt như vậy, đủ ăn nguyên một năm lận. Cơ mà ngươi cũng nhỏ nhen thật, nhường cho ta vị trí chẳng tốt chút nào!"

"Ngươi nằm mơ giữa ban ngày đấy à?" Tiết Vân Chu theo bản năng sờ bụng, mắt nhìn danh sách và sổ sách trên bàn không rời, miệng cắn bút hàm hồ nói: "Thịt mua cho hơn hai vạn người đấy! Cho ngươi hết tất cả á hả? Nghĩ cũng đẹp thật ha!"

"Hơn hai vạn người?" Nghiêm Quan Ngọc kinh ngạc trừng Tiết Vân Chu: "Ý của ngươi là thịt này chuẩn bị cho lưu dân?"

Tiết Vân Chu gật đầu: "Dù sao cũng không phải cho ngươi." Nói xong dừng một chút, ngẩng đầu nhếch mép với hắn: "Cũng không phải là không thể cho ngươi, mang những người trên núi của ngươi về Thanh Châu với chúng ta, sau này tất cả các ngươi đều được Yến Vương phủ bao ăn."

Nghiêm Quan Ngọc lập tức nhảy dựng lên, cảnh giác nhìn Tiết Vân Chu: "Lần trước các ngươi không nói như thế! Đừng hòng có ý định gì với người của ta!"

Tiết Vân Chu vẻ mặt không sao cả mà cúi đầu tiếp tục xem sổ sách trong tay.

Nghiêm Quan Ngọc ngồi xuống lần nữa, vừa uống trà vừa cảm khái: "Sao không giống với những gì ta nghe được nhỉ? Nhiếp chính vương không phải xem mạng người như cỏ rác, hoàn toàn không đặt sống chết của dân chúng vào mắt à? Tại sao hiện tại lại bắt đầu lôi kéo nhân tâm rồi?" Nói xong lại nghĩ một chút, sau đó bừng tỉnh: "Chẳng lẽ sau khi bị đuổi khỏi kinh thành, cuối cùng hắn cũng nhận ra được sai lầm của bản thân mình rồi sao?"

Tiết Vân Chu nghe Nghiêm Quan Ngọc tự hỏi tự trả lời, lười giải thích với hắn, cũng không biết giải thích thế nào nên im lặng không nói gì cả.

Nghiêm Quan Ngọc uống xong hai chén trà thì Tiết Vân Chu cũng xem xong sổ sách, ngẩng đầu cười hì hì với hắn: "Không ngờ bên ngoài thô lỗ quê mùa như ngươi thế mà cũng có một mặt tinh tế như vậy, đúng là khiến người ta phải nhìn với cặp mắt khác xưa."

Nghiêm Quan Ngọc hưởng thụ gật đầu, ngay sau đó lại lắc đầu: "Không, bề ngoài của ta cũng rất tinh tế mà!"

Tiết Vân Chu không biết nói gì cho phải, nhìn bộ dạng đắc ý của hắn trong lòng rất không thoải mái. Đang định hạ lệnh đuổi khách thì bên ngoài truyền đến tiếng Dư Khánh thông báo Tiết Vân Thanh tới.

Ngày nào Tiết Vân Thanh cũng đúng giờ đến kiểm tra thân thể cho Tiết Vân Chu, hôm nay cũng không ngoại lệ. Sau khi vào phòng thì tự đẩy xe lăn đến cạnh bàn, ý bảo Tiết Vân Chu vén tay áo lên để lộ ra cổ tay, sau đó mới đặt ngón tay lên bắt mạch.

Nghiêm Quan Ngọc ở một bên nhìn một cách hứng thú.

Tiết Vân Thanh xem mạch xong lại sờ bụng Tiết Vân Chu một lượt, sau đó hơi nhíu mày.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...