🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 48: Đoạt thư tín

Edit: Vô Tình

Beta: Linh

Giao trọng trách dạy học cho Tiết Vân Thanh và Nghiêm Quan Ngọc xong, Tiết Vân Chu thoải mái hơn rất nhiều. Hơn nữa bởi vì mang thai nên Hạ Uyên không cho phép làm việc vất vả, Tiết Vân Chu cứ thế sống nhàn nhã như heo, mỗi ngày không có việc gì làm là lại đi dạo xung quanh núi, an tâm dưỡng thai.

Có một ngày, Tiết Vân Chu đi đến xem học đường được dựng tạm thời, thấy Nghiêm Quan Ngọc đang đứng trên bục giảng. Lúc này Nghiêm Quan Ngọc không còn bộ dáng cợt nhả thường ngày nữa mà thật sự có thêm vài phần khí chất nho nhã. Mấy đứa trẻ dù lớn hay nhỏ cũng ngồi ngay ngắn quy củ, tập trung tinh thần nghe giảng, Nghiêm Quan Ngọc giảng xong sẽ cao giọng đọc theo.

Tuy rằng cả phòng đều là đầu nhỏ lắc lư làm người hiện đại như cậu cảm thấy hơi buồn cười, nhưng trên mặt những đứa trẻ này vô cùng nghiêm túc. Nhìn thấy cảnh này không hiểu sao Tiết Vân Chu lại nghĩ tới trẻ em vùng núi xa xôi ở hiện đại. Dù là cổ đại hay hiện đại thì trẻ con nghèo khó đều khát khao tri thức, vì thế cậu không cười nổi.

Có lẽ do mình sắp có con, Tiết Vân Chu nhìn thấy cuộc sống gian nan của những đứa nhỏ này thế mà lại thật sự cảm khái một hồi. Cảm giác có chút không quen, cậu vừa xoa mặt vừa xoay người rời đi, chẳng mấy chốc đã tới chỗ ở của Khang thị.

Khang thị ngồi trên ghế gỗ ở gần cửa phòng, đang cúi đầu may vá.

Tiết Vân Chu tò mò đi tới: "Mẹ ơi, mẹ đang làm gì vậy?"

Khang thị ngẩng đầu nở nụ cười dịu dàng, đưa vải trong tay cho cậu xem: "May vài bộ quần áo cho đứa nhỏ."

Tiết Vân Chu ngây ngốc: "Hai hôm trước không phải mẹ đã làm mấy bộ rồi sao? Sao bây giờ lại may nữa ạ?"

"May nhiều một chút đâu có sao. Trẻ con mới sinh ra rất mau lớn, chớp mắt một cái quần áo đã chật rồi, phải may thêm vài bộ. Hơn nữa Thanh Châu lạnh hơn kinh thành nhiều, mẹ còn phải may thêm vài cái áo ngoài, tã lót cũng chưa may xong đâu."

"Nhiều vậy ạ?" Tiết Vân Chu nghe xong líu lưỡi: "Như vậy quá vất vả, giao cho nội vụ của vương phủ làm là được rồi, mẹ nên nghỉ ngơi nhiều hơn."

"Giao cho bọn họ làm gì?" Khang thị oán trách nhìn Tiết Vân Chu một cái: "Mẹ biết làm, không cần bọn họ làm. Hơn nữa ở trên núi cũng rảnh, nhàn rỗi cả ngày sẽ sinh bệnh đó."

Trong lòng Tiết Vân Chu cảm thấy chua xót: "Mẹ, mẹ đối xử với con tốt quá!"

"Nói vớ vẩn gì đấy?" Khang thị có chút không quen nghe Tiết Vân Chu biểu đạt trực tiếp như vậy, trên mặt hơi mất tự nhiên.

"Con nói thật mà." Tiết Vân Chu cười hì hì, cúi đầu nhìn tay Khang thị. Nhìn đôi tay từng cầm bút thời gian dài nên xuất hiện vết chai mỏng, nhưng hiện giờ lại chỉ có thể cầm kim thêu cả ngày làm cậu càng thêm hận Tiết Trùng đã hủy hoại cả cuộc đời của bà. Bây giờ nhìn thấy bà bình thản vô lo, Tiết Vân Chu lại càng bội phục. Dù sao đối với nữ tử cổ đại mà nói, việc cầm được buông được không phải chuyện dễ dàng.

Tiết Vân Chu ngồi xuống bên cạnh, áy náy nói: "Con đã nói sẽ cho mẹ hưởng phúc, thế mà lại để mẹ phải bôn ba cùng con, trong lòng thật sự hổ thẹn."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...