🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 45: Thu nhận lưu dân

Edit: Vô Tình

Beta: Linh

Hạ Uyên không vội triệu tập lưu dân, chỉ thản nhiên làm công tác chuẩn bị ở trên núi, đồng thời vừa chờ đợi kết quả điều tra đường sá, vừa chờ Đào Tân Tri hao hết kho lúa. Đến lúc Đào Tân Tri không chống đỡ nổi nữa chạy tới khóc lóc, Hạ Uyên mới chậm rãi nói: "Việc này ta sẽ nghĩ cách khác."

Đào Tân Tri cảm động rơi nước mắt, nhưng càng nghĩ càng không yên lòng. Lúc trước hắn dựa theo yêu cầu của Hạ Uyên đi điều tra nhân khẩu, vốn tưởng rằng Hạ Uyên có thể nghĩ biện pháp giúp hắn, nhưng qua nhiều ngày như vậy Hạ Uyên lại không có động tĩnh, Đào Tân Tri không thể không nghi ngờ điều tra đó vốn chẳng có tác dụng gì.

Hiện tại Đào Tân Tri hận chết Hạ Uyên, nếu không phải vị đại phật này giữ ở cửa Bình Thành thì hắn đã trực tiếp đuổi lưu dân đi rồi, sẽ không lưu lạc đến tình cảnh xấu hổ như bây giờ, vừa không dám đuổi người vừa không có đủ lương thực nuôi sống lưu dân.

Nơm nớp lo sợ như vậy hết hai ngày nhưng Hạ Uyên vẫn không có động tĩnh. Đào Tân Tri tức tới mức muốn chửi thề, đành phải bảo tâm phúc nửa đêm trộm mở tư khố, chuyển từng chút lương thực vào kho lúa mà quan phủ lập ra, ngày hôm sau lại lấy ra cứu tế lưu dân.

Đào Tân Tri tự cho là thần không biết quỷ không hay, nhưng không biết Hạ Uyên đã nhận được tin tức này rồi.

"Thế mà tư khố của hắn lại cất giấu nhiều lương thực như vậy?" Hạ Uyên nghe thuộc hạ bẩm báo, không khỏi nhíu mày: "Thảo nào hắn khóc than cả ngày, thì ra lúa trong kho đều bị hắn chiếm làm của riêng hết rồi."

Tiết Vân Chu dựa theo hai vạn tám nhân khẩu tính toán, cũng bị tư khố của Đào Tân Tri làm giật mình: "Nếu không có lưu dân thì số lượng lương thực đó đều là của hắn, nhưng nhiều như thế sao mà ăn hết được? Rốt cuộc hắn muốn làm cái gì? Sẽ không phải là lại nuôi quân nữa chứ?"

Hạ Uyên thoáng trầm ngâm, lắc đầu: "Hắn tuyệt đối không có lá gan này, cũng không đủ quyết đoán và tham vọng."

Tiết Vân Chu bị chuyện của Tiết Trùng ảnh hưởng, vừa nghe tới chuyện có nhiều lương thực sẽ nghĩ ngay đến nuôi quân. Hiện giờ nghe Hạ Uyên nói như vậy, cậu ngẫm lại tính cách của Đào Tân Tri một chút, cũng cảm thấy suy đoán này không có căn cứ.

Hạ Uyên suy tư một lúc lâu cũng không nghĩ ra kết quả gì, đành phải phân phó người phía dưới tiếp tục nhìn chằm chằm.

Không bao lâu sau, mấy tinh binh Hạ Uyên phái đi điều tra cuối cùng cũng về.

Hạ Uyên lập tức kêu người vào thư phòng tạm thời lập ra ở trên núi, tỉ mỉ xem kết quả điều tra của bọn họ, cuối cùng vừa lòng gật đầu: "Các vị đi đường vất vả rồi, hai ngày nay nghỉ ngơi trên núi thật tốt đi, những việc khác tạm thời không cần làm."

Mấy người này có chút thụ sủng nhược kinh, bọn họ đã sớm nghe nói tính tình Vương gia đại biến, lúc này bản thân mới được thấy tận mắt. Chỉ nghe được một câu ngắn ngủi này của Hạ Uyên thôi cũng lập tức cảm thấy được mấy ngày bôn ba vất vả đều đáng giá.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...