🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 28: Điều tra lại

Edit & beta: Linh

Trong phòng yên tĩnh đến kỳ lạ, Tiết Vân Chu vẫn nằm sấp trên người Hạ Uyên, cằm gối lên ngực anh, chỉ là hai người mới vừa rồi còn nhìn nhau chăm chú thâm tình giờ phút này đồng thời lẳng lặng nhìn thẳng đối phương, đáy mắt tràn đầy kinh ngạc cùng không nói nên lời.

Nhìn nhau như vậy một lúc lâu, Hạ Uyên mới chậm rãi mở miệng: "Nghĩa là từ đầu tới giờ em vẫn cho rằng anh mất trí nhớ?"

Tâm tình Tiết Vân Chu cực kỳ phức tạp, hoàn toàn không biết nên dùng vẻ mặt nào đối diện với Hạ Uyên, chỉ có thể ngơ ngác đáp: "Đúng vậy, anh không nhớ em, trừ việc mất trí nhớ ra thì còn có thể là tại sao? Sổ sách đưa anh xem anh không có phản ứng gì, chữ em viết cho anh xem anh cũng không nhận ra. Khuôn mặt này vẫn giống khuôn mặt kiếp trước của em, nếu anh nhớ rõ thì không thể nào không nhận em được!"

Hạ Uyên nghe cậu nói như vậy ngược lại nhớ ra nghi hoặc trước đây: "Đêm trước ngày lại mặt đó anh bảo em viết chữ, không phải em viết ra chữ rất đẹp hả? Sao bình thường lại viết chữ xấu như gà bới vậy?"

"A... Cái này... Em đã từng luyện chữ, chỉ là... chỉ là chưa nói cho anh biết..." Tiết Vân Chu không được tự nhiên vùi đầu vào ngực Hạ Uyên cọ cọ, đang cọ dở mới hồi hồn, lại ngẩng đầu nhìn anh: "Anh đừng có đánh trống lảng, sao hồi đó thấy sổ sách như vậy mà không có phản ứng gì?"

Hạ Uyên rất vô tội: "Anh đã sớm nhận ra em rồi, cho nên nhìn chỗ sổ sách đó cũng không thấy lạ."

"Đã sớm..." Lời nói nửa chừng kẹt lại trong cổ họng, Tiết Vân Chu chớp mắt mấy cái chợt nhận ra sự thật kinh hoàng, vội vàng nằm úp xuống, trộm cong khóe miệng: "Đã sớm nhận ra em sao?"

Nói như vậy nghĩa là anh hai vốn đã thích cậu đúng không? Nếu không mọi việc cũng không phát triển tới bước này được.

Tiết Vân Chu có cảm giác như hồn sắp bay lơ lửng, đáp án này tạo cho cậu đả kích thật lớn, nhất thời vui sướng không biết bày tỏ thế nào, không kìm được cắn một miếng trên ngực Hạ Uyên.

Hạ Uyên đau đớn kêu lên một tiếng, tay xoa đầu cậu mấy cái, tiếp tục nói: "Em lén luyện chữ lúc nào? Sao không nói cho anh biết?"

Tiết Vân Chu vừa cắn vừa liếm, hàm hồ nói: "Những chuyện anh không biết còn rất nhiều."

Hạ Uyên bị trêu chọc đến mức nổi lên phản ứng, vội giữ đầu Tiết Vân Chu lại không cho lộn xộn: "Nếu không phải vì mấy chữ đó thì anh đã nhận ra em từ ngày đầu tiên rồi." Nói xong dừng một chút, trong lòng ngẫm nghĩ: Nếu ngày đầu tiên đã nhận nhau rồi, hai người bọn họ thật sự có thể thuận lợi tiến tới giống hôm nay sao?

Tiết Vân Chu nằm dịch lên trên một chút, mặt mày hớn hở nhích đến gần mặt anh: "Anh hai, nếu anh nhận ra em rồi vì sao lại không lên tiếng?"

"Anh..." Ánh mắt Hạ Uyên không được tự nhiên, nhìn qua chỗ khác: "Em vẫn luôn đối nghịch với anh, bảo em đi hướng đông thì em đi hướng tây, bảo em đi hướng nam em cứ muốn đi hướng bắc. Cứ điều gì làm anh không vui là y như rằng em sẽ làm điều đó, cho nên... anh vẫn nghĩ là em không thích anh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...