🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 19: Mệnh khổ

Edit & beta: Linh

Dư Khánh bị âm thanh kia dọa sợ, nhớ tới lần trước Tiết Vân Chu bị ngã đau lưng, nhất thời căng thẳng không thôi, vội ngồi xổm xuống dìu cậu dậy, cẩn thận tránh đi thắt lưng, hỏi: "Vương phi, ngài không sao chứ? Ngài té có đau ở đâu không?"

Tiết Vân Chu đã ngây ngốc không biết trời trăng mây đất gì nữa, hoàn toàn không nghe được giọng của Dư Khánh, chỉ ngốc lăng mặc kệ Dư Khánh đỡ ngồi lại mép giường, hơn nửa ngày mới mở miệng: "Thật sao?"

Thanh âm cực nhẹ, thần sắc mờ mịt, hai chữ ngắn ngủn không nghe ra ngữ khí.

Dư Khánh sờ gáy, lúc này mới phản ứng lại là Tiết Vân Chu đang hỏi vấn đề gì, vội vàng gật đầu: "Đương nhiên là thật rồi, tiểu nhân tận mắt nhìn thấy."

Tiết Vân Chu tự tát một cái vào má, miệng vẫn cười ngây ngô, tay kia vỗ mạnh xuống giường: "Là thật luôn này!"

Dư Khánh có chút lo lắng nhìn Tiết Vân Chu: Hóa ra Vương phi để ý Vương gia như vậy, mới hôn một cái thôi mà đã phát ngốc thành dạng này. Thành thân cũng chưa được bao lâu mà... tình cảm đã đâm sâu bén rễ nhanh vậy sao!

Tuy rằng Dư Khánh vẫn luôn mong Tiết Vân Chu được sủng ái, nhưng đây chỉ là bản năng để sinh tồn chốn hậu viện. Chưa nói đến chuyện tình cảm sẽ thế nào, chỉ có được sủng ái thì mới có cơ hội sống sót. Hiện giờ nhìn vẻ mặt Tiết Vân Chu thế này có chút không hiểu lắm, cuối cùng chỉ có thể kết luận nguyên nhân là do "Vương phi thuộc kiểu người si tình", sau đó yên lặng cảm thán trong lòng.

Hiện giờ Tiết Vân Chu vừa mừng vừa sợ, sau khi ngồi một lát thì chỉ còn dư lại vui vẻ, vui tới mức hận không thể cuộn chăn lăn qua lăn lại vài vòng trên giường, trong đầu còn lại bốn chữ to đùng: Anh hai thích mình!!!

Tiết Vân Chu đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt xán lạn nghĩ: Anh hai mất trí nhớ quả nhiên là chuyện tốt!

Nghĩ tới tình cảm kiếp trước ấp ủ nhiều năm như vậy mới có dũng khí bày tỏ, lúc đó hoàn toàn không dám ôm hi vọng gì, thậm chí đã chuẩn bị sẵn sẽ bị xách về nhà phạt úp mặt vào tường, ngẫm lại chỉ cảm thấy chua xót. Bây giờ thì không giống, giờ cậu và anh hai là phu phu danh chính ngôn thuận, hơn nữa anh hai còn bắt đầu thích cậu rồi.

May mắn như vậy, nhất định phải để danh phận này trở thành sự thật! Nhất định phải đi tỏ tình!

Tiết Vân Chu kích động đến nỗi tay chân cũng run rẩy, vội hỏi Dư Khánh: "Hiện giờ Vương gia đang ở đâu?"

Dư Khánh nghĩ nghĩ: "Có lẽ là ở ngoại thư phòng ạ." Sau đó sắc mặt lại đoan chính nói: "Đêm qua Vương phi ngủ say vẫn chưa biết chuyện bên ngoài, nghe nói bọn Đột Lợi mũi lõ đã đánh tới kinh thành rồi."

Tiết Vân Chu giật mình, lòng đầy kích động nháy mắt không còn, quay đầu nhìn Dư Khánh: "Đánh tới kinh thành? Đã đánh tới đâu rồi?"

"Nghe Hà tổng quản nói đã vượt được Thanh Châu, đang hướng về kinh thành, còn rốt cuộc đánh tới đâu thì tiểu nhân không rõ ràng lắm." Dư Khánh nói xong lại "A" một tiếng: "Còn có người ở Tây Nam tự mình xưng vương, cũng đánh tới kinh thành rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...