🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 31: Nấu cháo.

Chương 31: Nấu cháo.

Vốn dĩ Hạ Chi Dã còn cảm thấy chuyện Tống Yếm thích hắn có khi chỉ là do Thẩm Gia Ngôn nghĩ nhiều, nhưng sự kiện tặng giày chơi bóng cơ bản đã chứng thực tám chín phần mười chuyện này.

Nếu không chẳng có lý nào mà sau khi Tống Yếm biết hắn chơi bóng rổ rất lợi hại thì đột nhiên tặng cho hắn một đôi giày thể thao.

Càng không có lý nào lại muốn giấu giếm sự thật của việc tặng giày.

Lại càng không có lý nào lúc hắn hỏi thì nói người yêu thầm hắn tặng.

Khó trách sẽ không thấy vui.

Nếu hắn tặng quà cho Tống Yếm, Tống Yếm nhìn cũng chẳng thèm nhìn một lần đã ném đến phòng tìm vật thất lạc, trong lòng hắn nhất định cũng sẽ không thoải mái, huống chi Tống Yếm còn là một đại thiếu gia không chịu nén giận vào trong.

Cũng may hắn trời xui đất khiến phát hiện kịp lúc, tạm thời vẫn cứu vãn.

Hạ Chi Dã nghĩ vậy, đẩy cửa văn phòng Hội Học Sinh ra.

Người phụ trách quản lý tìm đồ thất lạc coi như quen biết lâu năm với Hạ Chi Dã, thấy Hạ Chi Dã đi vào, nhịn không được chế nhạo: "Anh Dã của chúng ta đây là lại nhận được thứ tốt gì muốn đưa cho chúng tôi à?"

Hạ Chi Dã đang vui nên không so đo với người kia, đi đến cái kệ để đồ bị mất, quét một vòng: "Đôi giày mà hôm qua Khổng Hiểu Hiểu đem tới đâu rồi?"

"Chỗ này nè." Người phụ trách xách một cái túi từ dưới bàn lên, "Thế nào? Của cậu?"

"Ừ."

Người phụ trách hết chỗ nói: "Của cậu mà cậu còn nhờ người khác đem tới đây à? Chê tôi suốt ngày ngồi trong văn phòng Hội Học Sinh quá rảnh rỗi hay gì?"

Hạ Chi Dã lại tản mạn đến đúng lý hợp tình: "Hôm qua tôi cũng không biết cái này là của tôi."

Người phụ trách nghe không hiểu: "Có ý gì?"

Hạ Chi Dã: "Không có ý gì cả, chính là người khác tặng tôi, nhưng hôm qua tôi không biết là cậu ấy tặng."

"Vậy hôm nay cậu biết rồi?"

"Ừ."

"Cho nên muốn nhận?"

"Ừ."

"Đù má, Hạ gia, có chuyện rồi!"

Người phụ trách kích động vỗ đùi.

Cậu ta quen biết Hạ Chi Dã lâu như vậy rồi nhưng đây là lần đầu thấy Hạ Chi Dã nhận loại quà tặng ám muội thế này, kéo ghế dựa đến trước mặt Hạ Chi Dã, làm mặt quỷ nhiều chuyện hỏi hắn: "Bật mí cho anh em nghe xem là vị thần tiên nào đã hái đóa hoa xinh đẹp mọc trên núi cao là cậu vậy, tôi sẽ quay về lớp tuyên truyền để bọn con gái lớp chúng tôi chết tâm."

Hạ Chi Dã cảnh cáo liếc nhìn cậu ta: "Bớt gây chuyện hộ tôi, còn chưa hái được đâu."

"Chưa hái được mà còn nhận quà của người ta?" Vẻ mặt người phụ trách như đang nhìn một tên đểu cáng.

Hạ Chi Dã tản mạn nói: "Là tôi chưa hái cậu ấy xuống được."

"??" Vẻ mặt của người phụ trách biến thành không tin, "Không phải chứ, Hạ gia, cậu mà cũng chưa hái được, đến cùng là vị tiên tử nhân gian nào vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...