Cổ Thu chưa từng bất an đến thế, tựa như có chuyện lớn sắp xảy ra.
Suốt mấy đêm liền bà ngủ không yên, mí mắt trái vừa hết giật thì tới mí mắt phải, chẳng biết sắp tới là hỷ sự hay đại họa.
Bà vốn định dò hỏi từ chỗ Mị Lục đôi ba câu, nào ngờ Mị Lục lại tỏ vẻ cái gì cũng không biết.
Hai mẹ con im lặng uống nửa chén trà, cuối cùng cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy kết thúc bằng một tiếng thở dài của Cổ Thu rồi bà lặng lẽ rời đi.
Sau khi xuân về, tiết trời dần ấm áp.
Mị Lục ở nhà ru rú đã lâu, bỗng nhiên thấy thèm được ra ngoài dạo chơi.
Khi Hộc Luật Yển biết được suy nghĩ ấy, hắn lập tức gác lại mọi việc đang làm, vào một buổi trưa nắng vàng rực rỡ, cùng y ra phố.
Giống như trước kia, họ lại đeo mặt nạ thay đổi dung mạo, tay trong tay đi dạo khắp đường lớn ngõ nhỏ.
Thực ra Mị Lục có hơi ngượng ngùng. Quê nhà không như những nơi khác, gặp người quen là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng Hộc Luật Yển lại chẳng hề để tâm, không chỉ nắm tay y, còn đan chặt cả mười ngón tay vào nhau.
Mị Lục cúi đầu nhìn tay Hộc Luật Yển đung đưa theo từng bước, khóe môi bất giác cong lên nụ cười dịu dàng.
Trái tim y ngọt lịm như ngâm trong mật.
Trước kia y chưa từng yêu đương, cũng chẳng hiểu nổi vì sao mấy đôi tình nhân lại cứ thích dính lấy nhau giữa chốn đông người. Giờ khi đã xác định quan hệ với Hộc Luật Yển, y chợt ngộ ra.
Người mình thích đang ở ngay trước mặt, làm sao có thể nhịn được không chạm vào?
Chỉ cần nắm tay thôi cũng khiến lòng dậy sóng hân hoan.
Cảm giác này thật kỳ diệu.
Cứ như cả người nhẹ bổng, đang bay giữa tầng mây.
Y giơ tay bị Hộc Luật Yển nắm lên, ngón cái nhẹ nhàng ấn xuống mu bàn tay hắn.
Hai tay Hộc Luật Yển giờ đã được rèn từ linh thạch cao cấp, lạnh và cứng hơn cả củ sen trắng, khi chạm vào mang theo hơi lạnh lành lạnh.
Mị Lục luôn cảm thấy tay hắn rất lạnh, nhưng lại chưa từng nghĩ sâu về nguyên do.
Lúc này nhìn bàn tay trắng như tuyết của Hộc Luật Yển, y bỗng nhận ra: tay hắn chưa bao giờ là tay của con người, làm sao có được hơi ấm của nhân thể?
Cuộc sống yên bình đã khiến y bản năng muốn né tránh những hiểm họa đang đến gần, nhưng có chuyện không thể trốn tránh bằng cách nhắm mắt hay bịt tai.
Mị Lục chầm chậm buông tay Hộc Luật Yển, hỏi: "Bên nhà Văn Nhân thế nào rồi?"
Lúc xung quanh không có ai, Hộc Luật Yển cúi đầu hôn nhẹ lên má y, trả lời ngắn gọn: "Chẳng qua cũng chỉ là châu chấu sau thu thôi."
"Ngươi vẫn nên cẩn thận hơn, có khi sau lưng nhà Văn Nhân còn có kẻ lợi hại hơn."
"Ừ." Hộc Luật Yển đáp, "Ta biết rồi."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?