Ngưỡng Dung vừa chạy ra, liền thấy Mị Lục đang đợi ở bên ngoài.
Mị Lục đoán được nàng sẽ bị Hộc Luật Yển đuổi ra, mỉm cười nói: "Qua chỗ ta ngồi một lát đi."
Có kẻ hay ghen như Hộc Luật Yển kia nhìn chằm chằm, Ngưỡng Dung nào dám ở riêng một phòng với Mị Lục?
Nhưng thấy sắc mặt Mị Lục trắng bệch, dường như có tâm sự nặng trĩu, Ngưỡng Dung vẫn không nỡ từ chối, liền gật đầu: "Vâng."
Mị Lục không cho Lưu Ly và Phỉ Thúy đi theo, một mình dẫn Ngưỡng Dung lên lầu hai.
Nhưng y không dẫn Ngưỡng Dung đến phòng mà y và Hộc Luật Yển thường nghỉ ngơi, mà đi đến phòng khách bên cạnh, cũng là một thư phòng nhỏ hơn.
Dù cách bài trí ở đây vẫn luôn không thay đổi, nhưng Ngưỡng Dung rời khỏi nhà Mị nhiều năm, đã sớm xa lạ với nơi này.
Nhìn cảnh vật xung quanh, lại nhìn Mị Lục đang đi phía trước.
Không hiểu sao, trong lòng Ngưỡng Dung dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Nói kỹ ra thì, hẳn là cảm giác xa lạ.
Nàng từng nghĩ, dù cuối cùng nàng và Mị Lục không đến được với nhau, Mị Lục cũng sẽ tìm một cô gái khuê các biết chữ hiểu lễ, hiền lành tốt bụng để sinh con đẻ cái.
Nhưng Mị Lục lại chấp nhận Hộc Luật Yển.
Điều này quá bất ngờ đối với nàng.
Dù trước đây Ngưỡng Dung bất đắc dĩ đồng ý với yêu cầu của Hộc Luật Yển là tạo cơ hội cho họ, nhưng nàng vẫn luôn tin chắc Mị Lục sẽ không dễ dàng thích Hộc Luật Yển.
Bởi vì Hộc Luật Yển là đàn ông.
Mà Mị Lục lại không thích đàn ông.
Kết quả sự thật lại vượt ngoài dự đoán của nàng.
Cho đến hôm nay, nàng vẫn đang nghĩ--
Vì sao Mị Lục lại thích Hộc Luật Yển chứ?
Rõ ràng Mị Lục không thích đàn ông mà.
"Ngưỡng Dung?"
Ngưỡng Dung giật mình tỉnh giấc, chỉ thấy Mị Lục đưa tới một tách trà nóng.
Nàng vội vàng đưa hai tay nhận lấy tách trà: "Cảm ơn thiếu gia."
"Không có gì." Mị Lục cười, rồi tự mình rót một tách trà nóng.
Ngưỡng Dung vừa nhấp từng ngụm trà nhỏ vừa lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt tươi cười của Mị Lục.
Mị Lục cười lên rất đẹp, khóe miệng cong lên một độ cung không quá khoa trương, khiến cho cả gương mặt đều nâng lên tạo cảm giác ôn hòa lại thân thiện, rất dễ khiến người khác có thiện cảm.
Nhưng Mị Lục cũng thực sự là một người rất dễ nói chuyện giống như vẻ ngoài hòa nhã của mình.
Ngưỡng Dung nhìn một lát mới kín đáo dời mắt đi, đồng thời, một cảm xúc mang tên chột dạ lặng lẽ dâng lên trong lòng.
Sao vừa rồi nàng lại nghĩ về Mị Lục như vậy được chứ!
Thật không nên!
Bất kể Mị Lục thích ai, Mị Lục vẫn là Mị Lục, là thiếu gia nhà họ Mị mà Ngưỡng Dung nàng đã quen biết từ khi còn rất nhỏ, điểm này vĩnh viễn không thay đổi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?