Hộc Luật Yển khép chặt mắt, cố ép bản thân không được nhớ lại cảnh tượng khi ấy.
Thế nhưng từng câu, từng chữ Mị Lục từng nói lại cứ tự động len vào tai hắn, nổi lên trong đầu như sóng dữ.
Hết lần này đến lần khác.
Lặp đi lặp lại.
Dường như có một chiếc chuông Phạm khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nện thật mạnh, vây hắn cùng nỗi đau vô biên vào trong tiếng ngân nặng nề không dứt.
(Chuông Phạm, chuông nhà Phật, thường được sử dụng trong các nghi lễ Phật giáo để báo hiệu hoặc tạo không khí trang nghiêm, thanh tịnh.)
Hắn thật sự muốn chất vấn Mị Lục -
Tại sao người hắn mơ thấy lại là Mị Lục, còn người Mị Lục mơ thấy lại là... Ngưỡng Dung?
Rõ ràng Mị Lục đâu có thích Ngưỡng Dung đâu!
Không thể không mơ thấy những chuyện như thế được sao?
Tại sao lại mơ loại giấc mơ ấy?
Tại sao người trong giấc mơ ấy lại là Ngưỡng Dung?
Một cơn đau râm ran dày đặc dâng lên từ ngực hắn, Hộc Luật Yển biết bản thân vẫn để tâm đến chuyện ấy
Dù suốt một năm qua hắn đã cố gắng ép mình quên đi, không nghĩ tới nữa, nhưng hễ nhớ lại là lại đau đến không chịu nổi.
Thế mà hắn cũng hiểu, hắn chẳng thể trách được Mị Lục.
Đến bản thân hắn còn chẳng khống chế nổi việc mình có mơ thấy loại chuyện ấy hay không, thì Mị Lục làm sao mà kiểm soát được?
Nếu có trách, chỉ có thể trách Ngưỡng Dung.
Tất cả là do Ngưỡng Dung từ nhỏ đã lượn lờ trước mặt Mị Lục, là do Ngưỡng Dung nuôi những ý nghĩ không nên có với y, là do Ngưỡng Dung...
Ngay lúc Hộc Luật Yển gần như không thể đè nén nổi con ghen đang sôi trào trong lồng ngực, môi hắn bỗng cảm nhận được một cảm giác mềm mại lạ thường.
Hắn ngơ ngẩn nhìn qua, liền bắt gặp khuôn mặt trắng nõn của Mị Lục chỉ cách mình trong gang tấc.
Mị Lục hôn xong, vẻ mặt phức tạp, dùng ngón trỏ điểm nhẹ lên trán hắn: "Ngươi đang nghĩ cái gì vậy? Ta chưa từng nói những lời đó."
Hộc Luật Yển nhìn y đầy ngờ vực.
Chuyện quan trọng như thế hắn sao có thể nhớ lầm được?
Cho dù không muốn nhớ lại, thì đêm dài mộng mị cũng vẫn thường trỗi dậy trong hắn, không sao kiểm soát nổi.
Mỗi lần hồi tưởng lại...
Tựa như hành hạ chính mình.
Cả người hắn đau âm ỉ, như thể từng khớp xương đều đang rên rỉ.
"Hộc Luật Yển." Mị Lục lại cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, gọi nhẹ tên hắn, giọng đầy bất đắc dĩ. "Ngươi thật sự nhớ nhầm rồi."
Hộc Luật Yển khổ sở lắc đầu: "Ta không nhớ nhầm."
"Ta chỉ nói với ngươi là ta từng mơ loại giấc mơ đó, và người trong mơ là một người thân cận quanh ta." Mị Lục càng nói càng chắc chắn, "Ta chưa từng nói người đó là Ngưỡng Dung."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?