Sau khi chờ đến khi Tư Đồ Cao Dương lén lút chuồn đi mất tăm mất tích, Hộc Luật Yển mới ung dung nhấc chân quay vào trong.
Trong sảnh lúc này chỉ còn mấy gia nhân đang thu dọn tàn cục.
Nhưng vừa bước ra ngoài cửa, hắn liền bắt gặp một bóng người khoác áo choàng màu nâu ớt, lặng lẽ đứng cạnh hồ nước đã phủ đầy tuyết trắng.
Nghe tiếng bước chân hắn tiến gần, bóng người nọ vội quay đầu lại. Vừa thấy là hắn, gương mặt vốn bình lặng kia lập tức như có ánh mặt trời trải rộng, hiện ra vẻ mừng rỡ khó giấu.
"Sao giờ ngươi mới tới, gia chủ Tư Đồ đi được một lúc rồi đấy." Dù ngoài miệng Mị Lục nói như trách móc, nhưng ánh mắt y lại tràn ngập ý cười, hoàn toàn không có chút oán giận nào.
Hộc Luật Yển bước chân khựng lại, thần sắc hơi ngẩn ngơ.
Mị Lục đã chờ ngoài này một lúc, rét đến nỗi run lập cập, chóp mũi cũng đỏ ửng. Thế nhưng khi y cười, khóe môi cong lên, đuôi mắt hơi nhướn.
Khoảnh khắc ấy, dường như cả bầu trời ảm đạm cũng theo đó mà sáng bừng lên.
Hộc Luật Yển cảm thấy Mị Lục cười thật đẹp.
Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên tỉnh lại sau bốn năm hôn mê, vừa mở mắt đã thấy Mị Lục, hắn đã cảm thấy dung nhan của y đẹp đến vô song. Nhất là khi y cười, cả thế gian dường như đều hóa thành phông nền xám xịt, chỉ còn y là rực rỡ sắc màu.
Nụ cười của Mị Lục như một dòng nước ấm, len lỏi chảy vào lòng hắn.
Kỳ lạ thay.
Rõ ràng không phải rượu, vậy mà lại khiến hắn say mê đến không lối về.
Vì nụ cười ấy, hắn cam tâm từ bỏ đôi tay còn chưa tìm được cùng nửa trái tim kia.
Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ để những kẻ kia mang theo tay hắn và trái tim hắn mà sống tiếp.
Cứ để bọn chúng chết chung đi là vừa.
Hộc Luật Yển nghĩ thế-
Dù kẻ sở hữu tay và tim hắn là ai đi nữa, cuối cùng đều có liên hệ không thể cắt rời với gia tộc Văn Nhân. Hắn có thể cảm nhận được vị trí đại khái của chúng, chính là trên địa bàn nhà họ Văn Nhân.
Vậy nên, miễn là dính dáng đến nhà Văn Nhân, hắn sẽ không tha cho một ai.
Đồ của hắn, dù hắn không cần nữa, người khác cũng đừng hòng chiếm được.
Còn việc duy nhất hắn phải làm-chính là không rời Mị Lục nửa bước, tuyệt đối không để cho "người kia" có cơ hội chen chân.
Người của hắn.
Không ai được phép cướp đi.
Một cảm giác ấm nóng bất chợt truyền đến từ hai bên mặt, kéo suy nghĩ của Hộc Luật Yển quay về, như tỉnh mộng. Đến lúc đó hắn mới nhận ra Mị Lục chẳng biết đã đứng trước mặt mình từ bao giờ, đang đưa cả hai bàn tay lên áp chặt vào má hắn.
"Đang nghĩ gì mà thất thần vậy?" Mị Lục ghé sát lại, hơi thở nóng hổi phả thẳng lên mặt hắn.
Trong nháy mắt, nhiệt độ toàn thân Hộc Luật Yển như tăng vọt. Gò má đang áp vào tay Mị Lục nóng rực như sắp bốc cháy.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?