🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 91: Từ bỏ

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Mị Lục bị mắng là ... cầm thú, mà người mắng lại chính là mẹ ruột của y.

Mấu chốt là...

Y thực sự có ý định làm chuyện đó với Hộc Luật Yển.

Mị Lục thậm chí còn không thể phản bác, gương mặt tuấn tú đỏ ửng lên tận mang tai, ngượng ngùng mấp máy môi cả buổi trời cũng không nặn ra nổi một câu tử tế.

Vốn dĩ Cổ Thu còn ôm một tia hy vọng rằng mình đã hiểu lầm, nhưng vừa nhìn thấy phản ứng này của Mị Lục thì biết ngay là không có hiểu lầm gì cả, cơn tức giận bà ngay lập tức xen lẫn cả một luồng khiếp hãi trào dâng thẳng lên tận đỉnh đầu.

Cổ Thu nhìn quanh trái phải, thấy xung quanh không có ai bèn kéo Mị Lục ra sau cây cột, hạ giọng chất vấn: "Hai đứa rốt cuộc là quan hệ gì? Thật sự đã kết thành bạn lữ rồi à?"

Mị Lục hơi xấu hổ, nhưng do dự một lúc vẫn đành phải cắn răng đáp: "Chính là quan hệ như mẹ đã thấy đấy..."

"..." Cổ Thu im lặng một lát, giọng mơ hồ nói: "Mẹ thấy đâu có gì gọi là quan hệ đứng đắn đâu."

Mị Lục: "..."

Cổ Thu buông tay Mị Lục ra, lùi lại một bước, hai tay khoanh trước ngực, sắc mặt phức tạp đánh giá y từ đầu đến chân: "Mẹ thấy con hoàn toàn không đếm xỉa đến sự phản kháng của người ta mà cưỡng ép đấy."

Mị Lục thở dài, dở khóc dở cười: "Mẹ à, mẹ hiểu lầm rồi, con đâu có..."

"Không có mà con còn leo cả lên người ta?" - Cổ Thu không chút khách khí ngắt lời lời biện hộ yếu ớt của y.

"Đó là bởi vì..." Mị Lục nói được nửa câu thì nghẹn lại.

Bởi vì phần còn lại... thật sự quá khó mở miệng.

Cổ Thu đâu biết y định nói gì, ánh mắt u ám trừng y: "Bởi vì sao?"

Mị Lục hít sâu một hơi, nhanh như chớp nói: "Bởi vì... con khỏe hơn hắn một chút, nên con đương nhiên là người dùng sức nhiều hơn."

Nói xong, mặt Mị Lục đã đỏ đến mức có thể nhỏ máu, hai tay thõng bên người nắm chặt rồi lại buông, buông rồi lại nắm, đủ để thấy trong lòng bối rối đến nhường nào.

Nghe xong, Cổ Thu sững người, sau đó lại lặng lẽ trở nên im lặng.

Trong mắt bà hiện lên sự kinh ngạc rõ ràng, bà kín đáo liếc Mị Lục từ đầu đến chân một lượt, hé môi như muốn hỏi gì đó nhưng rồi lại thôi.

Hiện giờ đang là giữa mùa đông, nhà họ Mị tọa lạc ở khu phồn hoa nhất kinh thành, nhưng để tránh phô trương, họ không lập kết giới rộng như các thế gia hay tông môn khác.

Đứng ở lan can tầng hai nhìn xuống, có thể thấy mặt đất bên dưới đã phủ một lớp tuyết trắng mỏng.

Ao sen cũng đã cạn khô, toát lên vẻ tiêu điều lạnh lẽo.

Là chủ nhân của viện này, Mị Lục đã rời đi suốt mấy năm, tuy mỗi ngày vẫn có người hầu đến quét dọn, nhưng không khí nơi này vẫn hiển nhiên thiếu sức sống, càng khiến khung cảnh thêm hoang vắng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...