Chương 90: Hiểu nhầm.
Mị Lục vừa nghe thấy hai chữ "giải thích" từ miệng Hộc Luật Yển liền cảm thấy có gì đó sai sai.
Y nhìn hắn với ánh mắt đầy phức tạp, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi định 'giải thích' thế nào?"
Hộc Luật Yển dường như đọc được sự lo lắng trong y, đưa tay xoa nhẹ mặt y, rồi bóp bóp chóp mũi, mỉm cười: "Yên tâm, ta dùng miệng để giải thích."
"..." Mị Lục bị hắn bóc trần tâm tư nhỏ, xấu hổ đến mức định giơ tay lên che mũi thì lại chạm ngay vào bàn tay đang giữ chóp mũi mình.
Y vừa định rút tay về, thì đã bị Hộc Luật Yển nắm chặt lấy.
Hắn như đã quá quen thuộc, cúi xuống hôn nhẹ mu bàn tay y rồi trịnh trọng cam kết: "Ít nhất là với cha mẹ ngươi, ta sẽ dùng miệng giải thích."
Còn những người khác-
Chuyện gì có thể dùng tay giải quyết, hắn tuyệt không phí lời.
Nghe vậy, Mị Lục bất giác thấy... hơi tội cho người khác.
Tuy rằng lời hứa của Hộc Luật Yển nghe không đáng tin cho lắm, nhưng ít ra cũng cho y một cái cớ để trốn tránh. Mị Lục vốn không muốn nhớ lại cái cảnh "muốn quên cũng không được" đó, nghe hắn nói vậy, y liền lập tức gạt sạch đống suy nghĩ rối rắm trong đầu.
Sau khi bị gián đoạn như thế, cả Mị Lục và Hộc Luật Yển đều không còn tâm trạng tiếp tục nữa.
Mị Lục nằm sấp trên người Hộc Luật Yển một lúc, thấy hắn ban đầu còn vuốt lưng mình lơ đãng, nhưng về sau thì tay dần dừng lại.
Y ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Hộc Luật Yển hơi nhíu mày, hàng mi dài che khuất đôi mắt đen tuyền, hơi thở đều đều.
Không ngờ Hộc Luật Yển đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Trông hắn ngủ cũng rất say.
Mị Lục vừa định nhích người khỏi người hắn, đã bị Hộc Luật Yển phát hiện.
Hắn lập tức mở mắt, phản xạ ôm chặt y lại: "Ngươi định đi đâu?"
Mị Lục bị phản ứng nhạy cảm của hắn dọa giật mình, vội vàng giải thích: "Ta chỉ là... xuống giường thôi."
Ánh mắt Hộc Luật Yển vẫn đầy cảnh giác, mặt lạnh như tiền hỏi tiếp: "Xuống làm gì?"
"Ta không đi đâu cả." Mị Lục giải thích tiếp, "Ta ở đây với ngươi."
"Đã nói ở với ta, sao còn định rời khỏi người ta?"
Lúc này Mị Lục mới hiểu ra ý của hắn, dở khóc dở cười. Y đưa tay xoa nhẹ lên ngực hắn trấn an: "Ta thấy ngươi ngủ rồi, sợ đè lên làm ngươi khó chịu, nên mới định xuống để ngươi ngủ cho thoải mái."
Ánh mắt Hộc Luật Yển từ mơ màng dần trở nên tỉnh táo, dõi theo từng biểu cảm của y không rời.
Mị Lục nghiêm túc nói: "Ta nói thật đấy."
Nhưng hai hàng mày đen của Hộc Luật Yển vẫn chưa giãn ra.
Hai người cứ tròn mắt nhìn nhau một lúc lâu, cho đến khi hắn chắc chắn Mị Lục không nói dối mới thở phào nhẹ nhõm một hơi rõ rệt.
Bạn thấy sao?