Có lẽ vì đây là lần đầu tiên làm chuyện này, tay Mị Lục run dữ dội, thành ra y cởi quần áo một cách vô cùng lúng túng. Vất vả lắm mới kéo được lớp áo lót duy nhất ra, kết quả lại phát hiện đai lưng vẫn còn buộc chặt quanh eo.
Mị Lục ngẩn người, đành tạm thời từ bỏ việc kéo áo, chuyển sang vụng về tháo đai lưng.
Y không dám nhìn thẳng vào mắt Hộc Luật Yển, nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng ánh nhìn đầy kinh ngạc của hắn đang dán chặt lên thân thể y.
Hai má Mị Lục nóng bừng như bị thiêu đốt, một luồng lửa theo cuống họng trào ngược lên.
Y cảm giác cả người mình sắp bốc cháy đến nơi.
Càng gấp gáp thì càng rối ren, cái đai lưng vốn buộc sơ sài giờ lại như bị buộc thành nút chết, kéo thế nào cũng không ra.
Kéo mãi không được, còn khiến đai lưng siết chặt hơn nữa, làm eo y bắt đầu đau.
Mị Lục kiên trì vật lộn hồi lâu, đến mức tay chân mỏi nhừ, đành phải đổi tư thế, quỳ lên giường cho dễ thở chút.
Y không ngờ mọi chuyện lại kẹt ngay ở bước mở đầu, ngoài xấu hổ, trong lòng còn bắt đầu thấy bực bội.
"Khốn..." Mị Lục thấp giọng mắng, rồi chỉ còn cách quay sang nhờ Hộc Luật Yển giúp: "Ngươi giúp ta một chút."
Không ngờ Hộc Luật Yển không hề có phản ứng.
"Hộc Luật Yển." Mị Lục vẫn không dám nhìn về phía hắn, y cụp mắt, hít sâu một hơi, giọng run run nói, "Giúp ta cởi đai lưng."
Hộc Luật Yển vẫn không nói một lời, thậm chí còn không nhúc nhích.
Lúc này Mị Lục mới phát hiện có gì đó sai sai, cắn răng ngẩng đầu nhìn hắn.
Chỉ thấy Hộc Luật Yển đang há miệng, nhìn y với biểu cảm ngây dại, tựa như đang trải qua cú sốc tinh thần to lớn nào đó.
Ngay giây tiếp theo, Mị Lục trơ mắt nhìn một vệt máu đỏ tươi chầm chậm chảy ra từ mũi hắn.
Mị Lục: "......"
Ấy vậy mà Hộc Luật Yển chẳng hề nhận ra, mắt mở to đến dọa người, giống như bị điểm huyệt vậy.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, đối mặt.
Giằng co một hồi.
Mị Lục xấu hổ đến mức da đầu tê rần, cảm giác mười đầu ngón chân mình đều muốn co rút lại.
Tới khi Hộc Luật Yển đưa tay quơ một cái trên giường, y mới sực tỉnh, lập tức dùng tay áo chùi chùi lên nhân trung của Hộc Luật Yển, vừa luống cuống vừa hốt hoảng nói: "Ngươi chảy máu mũi rồi!"
Không chùi thì thôi, vừa chùi xong, tay áo y dính một vệt máu, còn mặt Hộc Luật Yển thì bị y lau đến lem luốc như một con mèo tam thể, máu mũi bê bết hết cả cằm.
Mị Lục lúc này chẳng còn rảnh bận tâm đến mấy chuyện ngượng ngùng linh tinh nữa, tay chân luống cuống bò dậy, lục lọi khắp giường, cuối cùng tìm được một chiếc áo khoác của Hộc Luật Yển treo ở giá đầu giường.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?