Thất Tinh Côn Lôn Kiếm là kiếm bản mệnh của Hộc Luật Uyển. Hộc Luật Uyển là người cương trực, tính cách hào sảng, nên thanh kiếm này cũng kế thừa khí chất đó. Thân kiếm luôn ánh lên thứ ánh sáng trắng mơ hồ, có thể chém sạch mọi tà vật hắc ám.
Bởi vậy, Thất Tinh Côn Lôn Kiếm luôn được chính đạo tôn sùng là nhất thần thánh kiếm.
Thế nhưng thanh kiếm trong tay Hộc Luật Yển lúc này lại khác hoàn toàn với ký ức của Hộc Luật Hạnh. Thân kiếm bị sương đen mờ mịt bao phủ, chuôi kiếm vốn trắng như tuyết cũng chẳng biết từ bao giờ đã nhuốm thành màu đen u tối.
Thất Tinh Côn Lôn Kiếm không còn là thanh kiếm thánh khiết năm xưa, mà toát ra một thứ khí tức chết chóc và điềm xấu, như thể hòa làm một với Hộc Luật Yển.
Hộc Luật Yển cúi đầu nhìn thanh trường kiếm đột nhiên xuất hiện trong tay, vẻ kinh ngạc thoáng qua.
Chẳng mấy chốc, nét ngộ ra dâng đầy trong mắt hắn.
"Thì ra là ngươi..." Hộc Luật Yển khẽ nói, dừng một nhịp, rồi đột nhiên bật cười khẽ khàng:
"Ha... thì ra là ngươi."
Thì ra giọng gọi hắn tỉnh lại hôm đó - chính là từ Thất Tinh Côn Lôn Kiếm.
Thì ra là kiếm ấy đang gọi hắn.
Hộc Luật Yển bỗng ngừng cười, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Hộc Luật Hạnh đang trừng mắt không dám tin, rồi y giơ tay, vung kiếm.
Tấm lưới từng kiên cố vô ngần, giờ đây dưới lưỡi kiếm của Thất Tinh Côn Lôn - tan thành vụn nát.
Từng mảnh vụn rơi rớt đầy đất.
Tấm lưới hoàn toàn bị phế bỏ.
Ý định tự bạo của Hộc Luật Hạnh cũng tự nhiên theo đó mà không thành, ánh kim trên thân cũng tan biến nhanh chóng.
Chiếc chân phải cuối cùng của Hộc Luật Hạnh không còn trụ nổi thân thể, phịch một tiếng, hắn ta ngã quỵ xuống đất.
"Hộc Luật Uyển... lại là ngươi... sao vẫn là ngươi..." Mắt Hộc Luật Hạnh trợn tròn như chuông đồng, dán chặt vào Thất Tinh Côn Lôn Kiếm.
Thanh kiếm ấy đã ngủ yên gần hai mươi năm, thậm chí tình nguyện phong ấn bản thân, không để bất kỳ ai chạm vào.
Hộc Luật Hạnh từng mơ có ngày con trai mình giành được nó. Hắn ta dạy Hộc Luật Lan bằng những chuẩn mực nghiêm khắc nhất, tin rằng chỉ cần con hắn ta đạt đến trình độ của Hộc Luật Uyển năm xưa, thì nhất định sẽ thu phục được thanh kiếm ấy.
Nhưng Hộc Luật Hạnh đã sai rồi.
Thất Tinh Côn Lôn Kiếm đợi gần hai mươi năm, thậm chí chấp nhận nhiễm ma khí - chỉ để cam tâm tình nguyện đi theo con trai của Hộc Luật Uyển.
Làn sương đen quanh thân kiếm như rất yêu thích Hộc Luật Yển, dịu dàng vuốt ve tay hắn, còn thân mật bò dọc theo cánh tay hắn mà đi lên.
Hộc Luật Yển mặt không biểu cảm, bước đến trước mặt Hộc Luật Hạnh, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Sau đó, Hộc Luật Yển cất tiếng:
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?