Chương 84: Tập kích.
Lúc Mị Lục phát giác sương mù dày đặc, nó đã ngưng tụ thành thực thể quấn chặt lấy chân y.
Mị Lục lập tức cảm thấy có điều bất ổn, vừa nhấc chân định bước tới phía trước, ai ngờ sương mù lại phản ứng còn nhanh hơn cả y, như dây thường xuân bám vách đá mà vươn thẳng lên, chỉ trong chớp mắt đã quấn tới tận đầu gối y.
Lớp sương mù hóa thành chất lỏng lạnh lẽo thấm vào vạt áo và ống quần Mị Lục, như một tấm lưới tơ tằm tinh vi, vừa vặn dán chặt lên da thịt y, thậm chí còn muốn len vào trong.
Cảm giác như có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm những vết thương dưới lớp da.
Mị Lục nghiến chặt răng, theo bản năng định vận chuyển linh lực, ai ngờ lại phát hiện linh lực trong người như bị thứ gì đó trói buộc, không chỉ không vận hành nổi mà còn tĩnh lặng như ao tù nước đọng.
Khốn thật...
Thứ này có thể phong bế linh lực!
Trong chớp mắt, Mị Lục liền nghĩ tới nhà họ Văn Nhân.
Chỉ có đám người họ Văn Nhân mới khoái dùng mấy loại tà vật độc ác như vậy, còn bản thân thì như chuột nhắt trong cống ngầm, lẩn trốn trong những góc tối không ai thấy.
Thật sự là buồn nôn đến cực điểm!
Mị Lục không hiểu tại sao người nhà họ Văn Nhân lại phải tốn công tốn sức đến vậy chỉ để đối phó một "tiểu lâu la" như y, nhưng việc cấp bách bây giờ là phải rời khỏi xe ngựa.
Vừa nghĩ tới đó, y đã rút thanh Bích U kiếm từ trong túi Càn Khôn ra.
Y vung kiếm chém vào tầng sương mù dày đặc đang quấn dưới chân mình.
Sương mù lập tức bị chém thành hai nửa, nơi tiếp xúc với thân kiếm còn vương lại ánh sáng âm u đỏ sậm của Bích U kiếm, đám sương dường như cực kỳ e sợ luồng ánh sáng ấy, lập tức như triều cường vỡ đê, chen lấn nhau rút lui khỏi chân Mị Lục.
Cơn đau nhức thấu xương lúc nãy cũng theo đó mà biến mất trong tích tắc.
Mị Lục hơi ngẩn ra, nhưng đáy lòng lại khẽ cười lạnh một tiếng.
Xem ra nhà họ Văn Nhân không ngờ được rằng trên Bích U kiếm của y còn lưu lại ngọn lửa huyết chú, mà vừa khéo loại lửa ấy lại là khắc tinh chí mạng đối với con rối do Văn Nhân gia điều khiển.
"Văn Nhân Chính, ngươi vẫn hèn nhát như xưa, ngoài cái trò lén lút hại người sau lưng thì chẳng có bản lĩnh gì khác, đến nỗi dạy ra một đứa con cũng y như ngươi, chỉ biết lén lén lút lút làm chuột trong cống rãnh." Mị Lục mỉa mai không chút khách sáo.
Sương mù thất bại trong việc tập kích, vốn định chuồn khỏi xe ngựa, lại bị câu nói kia làm cho khựng lại rõ ràng.
Quả nhiên là hắn...
Văn Nhân Chính.
Ánh mắt Mị Lục càng lộ vẻ khinh bỉ, không biết nghĩ đến điều gì, y bật cười khinh khỉnh: "Bảo sao Hộc Luật Uyển không chọn ngươi. Nếu ta là Hộc Luật Uyển, ta cũng sẽ không bao giờ thích một kẻ không có trách nhiệm, chuyên giở trò sau lưng và sống hai mặt như ngươi."
Bạn thấy sao?