Lê Hoài ngồi thẳng lưng ở góc xe ngựa, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, ra sức giả vờ như không thấy gì, không nghe gì. Nhưng thật ra trong lòng hắn đã muốn khóc ròng.
Trước kia hắn còn lo Hộc Luật Yển sẽ cưỡng ép Mị Lục, giờ thì tin sái cổ rằng hai người này một nguyện đánh, một nguyện chịu mà thôi.
Nhìn Mị Lục cam tâm tình nguyện như thế, đâu có tí tẹo gì là bị ép buộc đâu?!
Lê Hoài thở dài thườn thượt trong lòng.
Hắn thiệt không hiểu nổi Mị Lục nghĩ gì nữa!
Mị Lục là người thừa kế của một trong tứ đại thế gia, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, kiểu người gì mà không tìm được? Cớ gì lại cứ phải đâm đầu vào Hộc Luật Yển?
Cái tên Hộc Luật Yển ấy nhìn qua cũng chẳng phải người tốt gì, ngoại hình còn trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, biết đâu lên làm Ma Tôn rồi lại thay lòng đổi dạ, có thêm tình mới.
Dù nhìn từ góc nào, Mị Lục đi theo Hộc Luật Yển cũng giống y như một bông hoa nhài cắm vào bãi...
Chữ sau còn chưa kịp hình thành trong đầu thì một luồng ánh mắt lạnh như băng đã lia qua.
Lê Hoài ngẩng lên, bắt gặp một đôi con ngươi đen láy.
Chẳng biết từ khi nào Hộc Luật Yển đã nhìn sang. Dù khóe môi hắn chỉ hơi cụp xuống, nhưng khí lạnh toát ra từ gương mắt ấy đủ để ngưng tụ thành một lớp băng rồi.
Hộc Luật Yển nhìn Lê Hoài chằm chằm, như thể đã đọc thấu hết sạch suy nghĩ trong đầu hắn.
Lê Hoài: "......"
Lê Hoài xẹp lép trong một giây, co đầu rụt cổ lại như con chim cút, còn ráng nặn ra một nụ cười nịnh nọt lấy lòng.
Hắn sai rồi, sai rồi mà...
Hộc Luật Yển đẹp thế kia, sao có thể là phân trâu được?! Người ta đẹp như hoa, chính hắn mới là... phân!!!
Hu hu hu hu...
Lê Hoài phải thừa nhận, hắn sợ gần chết.
Nhưng hắn cũng không thấy mất mặt, tất cả là tại Hộc Luật Yển đáng sợ quá thôi! Nếu Tĩnh Lan mà ở đây, chắc bị ánh mắt của hắn dọa cứng người rồi.
Đây là lần đầu tiên hắn biết có ánh mắt người mà như muốn ăn tươi nuốt sống vậy đó.
Đúng lúc Lê Hoài đang khổ sở vô cùng, Hộc Luật Yển lên tiếng, phá tan bầu không khí nghẹt thở trong xe: "Ngươi-"
Không cần gọi tên, Lê Hoài cũng theo phản xạ mà căng thẳng cả người.
Hộc Luật Yển bảo: "Ra ngoài."
"...Hả?"
"Không phải ngươi muốn biết cha mẹ mình là ai sao? Ra ngoài thì sẽ biết." Hắn hơi nhướng mày. Giọng nói hoàn toàn bình thường, nhưng ánh mắt nhìn Lê Hoài lại đầy vẻ chán ghét - chỉ là không để Mị Lục thấy.
Lê Hoài sững người.
Ra ngoài thì biết cha mẹ là ai? Bên ngoài có người sẽ nói cho hắn biết sao?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?