🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 80: Tặng người.

Hộc Luật Yển thoáng ngẩn người, kế đó, sắc mặt hắn chuyển biến nhanh chóng đến đáng sợ.

"Rời khỏi nơi này?" Hắn bất chợt nắm chặt tay Mị Lục, trong mắt lẫn trên khuôn mặt đều dâng đầy sợ hãi cực độ: "Ngươi muốn rời đi? Ngươi định đi đâu?!"

Hắn vô cùng kích động, không kiểm soát được lực đạo, siết tay Mị Lục đau đến mức xương ngón tay như sắp vỡ vụn.

Mị Lục tái mặt, muốn rút tay về nhưng không sao thoát khỏi gọng kìm kia. Trong ánh mắt Hộc Luật Yển nhìn y bắt đầu bị tầng tầng sát khí phủ lên: "Trả lời ta, ngươi thật sự muốn rời khỏi ta sao?"

Dãy dụa không thoát, Mị Lục đành buông xuôi. Y nhịn cơn đau, mở miệng: "Ta... ta phải trở về nơi ta thuộc về..."

Chết tiệt!

Mị Lục vẫn còn bị ảnh hưởng bởi mùi hương đó, lỡ miệng nói ra sự thật trái với lòng mình.

Y nghiến chặt răng, cố gắng câm miệng lại.

Nhưng Hộc Luật Yển làm sao chịu dừng? Ánh mắt hắn ngoan tuyệt, như thể muốn truy đến tận cùng: "Nơi ngươi thuộc về... là ở đâu?"

Mị Lục nhắm mắt, lại một lần nữa bất lực mở lời: "Ở một nơi... ngươi vĩnh viễn không thể đến được."

Toàn thân Hộc Luật Yển cứng lại, như bị thiên lôi đánh trúng. Tay hắn run rẩy điên cuồng, vẫn siết lấy tay Mị Lục.

Sợ hãi, kinh hoảng, tuyệt vọng, đau đớn... đủ loại cảm xúc đồng loạt trào lên gương mặt hắn. Hắn nhíu mày thật chặt, mất một lúc lâu mới dần tiêu hóa xong lời của Mị Lục.

Nhưng ngay khoảnh khắc kế tiếp, hắn lại đột nhiên nở nụ cười-rực rỡ đến kinh người.

"Lục Lục, ngươi lại nói đùa với ta rồi. Trò đùa này không vui chút nào đâu, lần sau đừng nói vậy nữa, được không?"

Hắn buông tay Mị Lục, thổi một hơi nhẹ lên ngón tay bị siết đỏ, dịu dàng xoa nắn: "Vừa rồi làm đau ngươi rồi đúng không? Là ta sai, ta lại hồ đồ rồi..."

Vừa nói, Hộc Luật Yển vừa quay người, ném khối hương kia xuống hồ.

"Tõm"-một tiếng rất nhẹ.

Khối hương từ từ chìm xuống đáy nước.

"Ta sẽ không dùng thứ đó nữa, mãi mãi không dùng nữa."

Hắn ôm chặt lấy Mị Lục vào lòng, cằm tựa trên mái tóc y, hai tay siết chặt lưng y như thể đang vá víu một lỗ hổng lạnh giá trong tim hắn.

Chỉ khi làm vậy, gió lạnh mới không lùa vào được nữa, hắn cũng không còn thấy lạnh như trước.

"Chúng ta chẳng phải đã hứa sẽ bên nhau mãi mãi sao? Sinh ly tử biệt sẽ không xảy ra giữa chúng ta. Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, mãi mãi sống tiếp."

Vừa siết chặt lấy Mị Lục, hắn vừa thì thầm như đang thôi miên chính mình, cố quên đi chuyện vừa rồi.

Mị Lục im lặng hồi lâu, chậm rãi vươn tay ôm lấy eo Hộc Luật Yển.

Y nhắm mắt, khẽ thở dài trong lòng.

-

Ở phía xa, Vãn Cơ cuối cùng cũng thoát khỏi đám Thố Chưởng Đại đuổi sát không buông, nhưng y phục và tóc tai bị gió thổi tung tóe, mặt mày trắng bệch rồi lại tái xanh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...