Chương 76: Tiếp tục.
Mị Lục: "......"
Thành chủ phu nhân là cái quỷ gì?
Y đang định sửa lại cách gọi kỳ quặc này, thì đã nghe thấy phía sau vang lên tiếng cười ha hả của Hộc Luật Yển.
Trong đại sảnh yên ắng, chỉ còn lại tiếng cười vang dội của hắn.
Hộc Luật Yển cười đầy phóng khoáng, khiến Lư Hải và Kinh Tử Ngang hoàn toàn đơ mặt.
Lư Hải và Kinh Tử Ngang thấy Mị Lục chẳng có chút phản ứng khó chịu nào, đến lông mày cũng không hề nhíu lại, lập tức hiểu rằng suy đoán của họ không sai - hơn nữa, vị thiếu niên dung mạo diễm lệ kia chẳng những đúng là thành chủ phu nhân, mà còn là người được thành chủ yêu thương vô ngần.
Một luồng suy nghĩ mờ ám thoáng qua trong đầu hai người, cả hai dần dần ngồi thẳng lại, lặng lẽ liếc nhìn nhau, dường như đều lĩnh ngộ được điều gì đó từ ánh mắt đối phương, thế là đồng loạt bật cười.
"Ha ha ha ha ha!"
"Ha ha ha ha --"
Ai nấy cười còn lố hơn cả người trước.
Chỉ còn lại Mị Lục vẫn trong trạng thái mờ mịt như vừa bước vào thế giới người lớn, nhìn Lư Hải một cái, lại nhìn Kinh Tử Ngang một cái, rồi quay đầu nhìn Hộc Luật Yển.
Có thể thấy Hộc Luật Yển đang vô cùng vui vẻ, niềm sung sướng tràn ngập nơi khóe mắt đuôi mày, ánh mắt đen láy như có hồn, dán chặt vào Mị Lục, bên trong là tình cảm tha thiết, mê luyến và vui mừng chẳng chút giấu giếm.
Hắn thấp giọng hỏi: "Thành chủ đại nhân, bao giờ mới cho ta danh chính ngôn thuận làm thành chủ phu nhân đây?"
Hộc Luật Yển vòng tay ôm eo Mị Lục, thân mình dán sát lại gần, hơi thở ấm áp từ mũi miệng phả hết lên khuôn mặt Mị Lục.
Mị Lục nhìn thấy bản thân phản chiếu trong mắt Hộc Luật Yển, chợt cảm thấy đầu óc choáng váng.
Luồng khí nóng ấy như thiêu đốt da thịt, khiến nhiệt độ cơ thể y âm thầm dâng cao, máu chảy cũng dường như cuộn trào không ngừng.
Chỗ bị hơi thở kia lướt qua, lại để lại một cảm giác nóng rát mơ hồ.
Cứ như có đàn kiến bò qua vậy --
Tê tê.
Ngứa ngứa.
Cảm giác ấy vừa xa lạ lại vừa lạ lùng.
Mị Lục từ trong cơn choáng váng lấy lại tinh thần, ngập ngừng một lát, cố gắng từ mớ suy nghĩ hỗn loạn tìm ra một câu trả lời thích hợp: "Ta......"
Lời còn chưa ra khỏi miệng, đã bị một ngón tay lành lạnh nhẹ nhàng đặt lên môi chặn lại.
Ngay sau đó, y thấy đôi môi mỏng kia khẽ mấp máy: "Giờ chưa cần nói đâu, ta có thể chờ."
Nói xong, ngón tay ấy hơi dùng sức ấn xuống môi Mị Lục, rồi nhanh chóng thu về.
Mị Lục hé môi, sững sờ trong giây lát, rồi lặng lẽ mím môi lại.
Không hiểu sao, trong khoảnh khắc ấy, y lại nhớ đến cảnh đêm qua trên cao đài, khi Hộc Luật Yển ôm lấy y mà thốt ra câu "ta thích ngươi" - bỗng dưng có một vị chua chát lặng lẽ dâng lên, lan tràn khắp cõi lòng.
Bạn thấy sao?