Chương 75: Thành chủ.
"Thích..."
Mị Lục lại một lần nữa thử nói, không ngoài dự đoán - giọng y lại nghẹn nơi cổ họng.
Y khó chịu nhíu mày, suy nghĩ giây lát, rồi hỏi Hộc Luật Yển:
"Sao thế? Vừa nãy ta nói không ra tiếng."
Vừa dứt lời, y bỗng kinh ngạc nhận ra - thật ra y vẫn nói được, thế là lại thử lần nữa.
"Ta thí..."
Lại kẹt.
Mị Lục lắc đầu, tưởng cổ họng mình gặp vấn đề. Y định thử nói chuyện khác thì bị Hộc Luật Yển đưa tay bịt miệng.
Nét cười trên mặt Hộc Luật Yển phai nhạt đi không ít, dẫu trông hắn vẫn như đang cười, nhưng nụ cười ấy nay đã nhuốm chút gượng gạo và ép buộc.
"Đừng nói nữa." Hắn buông tay, vốn định giữ chút chừng mực, nhưng giờ đây lại chẳng muốn kiêng dè thêm gì nữa. Hắn cúi xuống, dùng môi ngăn lời y sắp thốt ra.
Mị Lục lơ mơ để mặc hắn hôn mình, cho đến khi nơi đầu lưỡi cảm nhận được một vị tanh nồng chát đắng từ miệng đối phương, y mới như bừng tỉnh từ trong mộng, lập tức đẩy Hộc Luật Yển ra.
"Ngươi đừng hôn ta nữa." Mị Lục cau mày càng chặt, đôi mắt ánh lên vẻ kháng cự, y đưa mu bàn tay lên lau môi mình.
Hộc Luật Yển ngẩn ra vì bị đẩy, hỏi:
"Sao vậy?"
Mị Lục vành tai đỏ bừng, nhỏ giọng lầm bầm:
"Có mùi."
Hộc Luật Yển tỉnh ngộ:
"Ngươi ghét chính đồ của mình à?"
"Thứ đó ai mà không ghét chứ?"
"Ta không ghét." Hắn ngang nhiên thốt ra lời xấu hổ đến cực điểm, "Chỉ cần là của ngươi, ta đều thích."
Mị Lục suýt nữa lấy áo bịt miệng hắn lại, nghĩ đến việc áo bẩn, đành dùng lòng bàn tay chặn lại:
"Ngươi im miệng chút đi."
Hộc Luật Yển cười nheo mắt, vươn lưỡi liếm lòng tay Mị Lục một cái.
Mị Lục: "..."
Y thu tay về không chút do dự.
Hộc Luật Yển thuận thế áp sát, như đứa trẻ ôm lấy món đồ chơi yêu thích, hai tay ôm chặt y từ eo tới lưng, không chừa lấy một khe hở.
"Ta thích ngươi, Lục Lục, ta thực sự rất thích ngươi." Giọng hắn rất nhẹ, như đang thì thầm, "Ngươi thấy đấy, ta cũng đã ngửi qua hương kia, ta không thể nói dối với ngươi - ta thích ngươi, thật lòng, rất thích, rất rất thích..."
Mị Lục cuối cùng cũng hiểu ra -
Thì ra y không nói nổi hai chữ "thích ngươi" là do ảnh hưởng của đĩa hương kia?
Dù y vẫn không dám chắc cảm xúc mình dành cho Hộc Luật Yển có phải là tình yêu hay không, nhưng chắc chắn không thể là vô cảm. Bằng không, y sao có thể đi xa đến vậy với hắn?
Y định giải thích:
"Ta..."
"Đừng nói nữa." Hộc Luật Yển lại nở nụ cười, đặt cằm lên ngực Mị Lục, ánh mắt si mê như dán vào khuôn mặt y, "Không sao đâu, chỉ cần ta thích ngươi là được rồi."
Bạn thấy sao?