🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 75: Thành chủ.

"Thích..."

Mị Lục lại một lần nữa thử nói, không ngoài dự đoán - giọng y lại nghẹn nơi cổ họng.

Y khó chịu nhíu mày, suy nghĩ giây lát, rồi hỏi Hộc Luật Yển:

"Sao thế? Vừa nãy ta nói không ra tiếng."

Vừa dứt lời, y bỗng kinh ngạc nhận ra - thật ra y vẫn nói được, thế là lại thử lần nữa.

"Ta thí..."

Lại kẹt.

Mị Lục lắc đầu, tưởng cổ họng mình gặp vấn đề. Y định thử nói chuyện khác thì bị Hộc Luật Yển đưa tay bịt miệng.

Nét cười trên mặt Hộc Luật Yển phai nhạt đi không ít, dẫu trông hắn vẫn như đang cười, nhưng nụ cười ấy nay đã nhuốm chút gượng gạo và ép buộc.

"Đừng nói nữa." Hắn buông tay, vốn định giữ chút chừng mực, nhưng giờ đây lại chẳng muốn kiêng dè thêm gì nữa. Hắn cúi xuống, dùng môi ngăn lời y sắp thốt ra.

Mị Lục lơ mơ để mặc hắn hôn mình, cho đến khi nơi đầu lưỡi cảm nhận được một vị tanh nồng chát đắng từ miệng đối phương, y mới như bừng tỉnh từ trong mộng, lập tức đẩy Hộc Luật Yển ra.

"Ngươi đừng hôn ta nữa." Mị Lục cau mày càng chặt, đôi mắt ánh lên vẻ kháng cự, y đưa mu bàn tay lên lau môi mình.

Hộc Luật Yển ngẩn ra vì bị đẩy, hỏi:

"Sao vậy?"

Mị Lục vành tai đỏ bừng, nhỏ giọng lầm bầm:

"Có mùi."

Hộc Luật Yển tỉnh ngộ:

"Ngươi ghét chính đồ của mình à?"

"Thứ đó ai mà không ghét chứ?"

"Ta không ghét." Hắn ngang nhiên thốt ra lời xấu hổ đến cực điểm, "Chỉ cần là của ngươi, ta đều thích."

Mị Lục suýt nữa lấy áo bịt miệng hắn lại, nghĩ đến việc áo bẩn, đành dùng lòng bàn tay chặn lại:

"Ngươi im miệng chút đi."

Hộc Luật Yển cười nheo mắt, vươn lưỡi liếm lòng tay Mị Lục một cái.

Mị Lục: "..."

Y thu tay về không chút do dự.

Hộc Luật Yển thuận thế áp sát, như đứa trẻ ôm lấy món đồ chơi yêu thích, hai tay ôm chặt y từ eo tới lưng, không chừa lấy một khe hở.

"Ta thích ngươi, Lục Lục, ta thực sự rất thích ngươi." Giọng hắn rất nhẹ, như đang thì thầm, "Ngươi thấy đấy, ta cũng đã ngửi qua hương kia, ta không thể nói dối với ngươi - ta thích ngươi, thật lòng, rất thích, rất rất thích..."

Mị Lục cuối cùng cũng hiểu ra -

Thì ra y không nói nổi hai chữ "thích ngươi" là do ảnh hưởng của đĩa hương kia?

Dù y vẫn không dám chắc cảm xúc mình dành cho Hộc Luật Yển có phải là tình yêu hay không, nhưng chắc chắn không thể là vô cảm. Bằng không, y sao có thể đi xa đến vậy với hắn?

Y định giải thích:

"Ta..."

"Đừng nói nữa." Hộc Luật Yển lại nở nụ cười, đặt cằm lên ngực Mị Lục, ánh mắt si mê như dán vào khuôn mặt y, "Không sao đâu, chỉ cần ta thích ngươi là được rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...