🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 74: Nội tâm.

Hộc Luật Yển chỉ mặc một lớp trung y, mái tóc dài đen nhánh xõa xuống sau lưng. Sắc mặt hắn căng thẳng, đôi mắt trầm như đáy vực, như đang sốt ruột tìm kiếm điều gì.

Thế nhưng khi ánh mắt rơi xuống thân ảnh Mị Lục trong làn nước hồ, sát khí dồn nén nơi đáy mắt hắn như có thể thấy được bằng mắt thường mà tan biến.

Rất nhanh, hắn lại khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày.

"Câu đó phải để ta hỏi ngươi mới đúng." Giọng hắn mang theo rõ ràng sự không vui, "Ngươi lên đây làm gì?"

Mị Lục giải thích: "Dù sao ta cũng chẳng ngủ được, nghe bọn hạ nhân nói bên trên có hồ nước, nên lên xem thử. Với lại không phải ngươi đang ngủ sao? Ta cũng không tiện gọi ngươi dậy."

Thực ra y không nói thật.

Lúc trở về nghe bọn hạ nhân nhắc đến hồ nước này, y liền có ý định lên một chuyến. Chỉ là Hộc Luật Yển cứ bám chặt lấy y, y ở đâu hắn liền ở đó, mà y thì vẫn chưa muốn cùng hắn làm cái chuyện thân mật như tắm chung, đành phải chờ hắn ngủ rồi lén lút chuồn lên.

Nào ngờ Hộc Luật Yển lại đuổi theo.

Mị Lục thở dài trong bụng, âm thầm trách mình không nên tham luyến độ ấm nơi hồ nước này. Nếu mặc đồ xuống từ sớm thì giờ đã chẳng lâm vào thế khó.

Lúc này đây, mặt y nóng bừng, dù không phải chưa từng cởi y phục trước mặt Hộc Luật Yển, nhưng lần trước đâu giống lần này, lúc đó mơ mơ màng màng, đầu óc đặc sệt như bị nhồi hồ, còn lần này thì tỉnh táo đến lạ thường.

Giả như Hộc Luật Yển là người khác, y còn có thể thản nhiên đứng dậy mặc y phục, nhưng Hộc Luật Yển thì...

Quan trọng hơn là-

Cái thứ đầy sức sống bên dưới vẫn chưa có dấu hiệu hạ hỏa.

Mị Lục mở miệng, do dự cất tiếng: "Ngươi quay mặt đi, ta phải mặc đồ."

Hộc Luật Yển không nhúc nhích, ánh mắt lướt qua thân thể chìm dưới nước của y, hỏi một câu không hề ăn nhập: "Ngươi xong rồi?"

"......" Mị Lục ngẩn ra một thoáng, "Hả?"

Hộc Luật Yển không nói gì thêm, đứng tại chỗ một lúc, rồi... bước thẳng vào hồ.

Lúc này Mị Lục mới phát hiện hắn chẳng mang giày.

Không-

Không phải trọng điểm là cái đó!

"Ngươi vào làm gì? Ta sắp ra ngoài rồi!" Trên mặt Mị Lục thoáng hiện chút hốt hoảng, y vội vã vận linh lực cuốn gió, kéo y phục trên giá bay về tay mình.

Thấy Hộc Luật Yển vẫn bước về phía mình, y không kịp nghĩ nhiều, lập tức quay lưng lại, định đứng dậy mặc đồ.

Nhưng vừa mới nhích được một bước, Hộc Luật Yển đã đến sát phía sau, còn với tay lấy mất y phục trong tay y.

Mị Lục hốt hoảng kêu lên, quay lại giành lại đồ của mình.

Thế nhưng Hộc Luật Yển giơ tay cao thẳng tắp, quấn đống y phục trong tay như báu vật.

Chân Mị Lục trượt nhẹ, một tay nắm lấy vạt áo trước ngực Hộc Luật Yển, tay còn lại vươn lên cố với, mà không dám làm động tác quá lớn, nên cố mấy cũng chẳng với tới được.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...