Một câu nói nhẹ nhàng như gió của Hộc Luật Yển, lại giống như tảng đá lớn ném xuống mặt hồ, "òa" một tiếng, dậy lên ngàn tầng sóng.
Mọi người quanh đó sững sờ như trúng sét đánh, cảm giác như toàn thân bị đóng băng.
Bọn họ thậm chí còn nghi ngờ liệu mình có nghe lầm không.
"Hắn... hắn nói gì? Hắn là Hộc Luật gia - Hộc Luật Yển?"
"Không không, trọng điểm không phải ở đó! Trọng điểm là hắn nói hắn muốn làm Thành chủ!"
"Hắn làm Thành chủ kiểu gì? Thành chủ hiện tại vẫn còn đó mà?!"
Mọi người nhao nhao bàn tán, thì bỗng bị một giọng thô lỗ ngắt ngang:
"Mẹ kiếp, mấy người để ý sai chỗ rồi đấy! Không thấy hắn vừa hút sạch linh khí của tên kia sao?!"
Được nhắc nhở, ai nấy như sực tỉnh từ cơn mộng. Trong nháy mắt, vẻ không thể tin nổi lại lần nữa phủ lên gương mặt từng người, thậm chí còn mãnh liệt hơn trước.
Không khí lặng như tờ, có kẻ hít mạnh một hơi lạnh:
"Hắn với Lận Sùng là quan hệ gì vậy..."
Một câu nói ra, liền đánh trúng nỗi nghi ngờ trong lòng tất cả.
Hộc Luật Yển và Lận Sùng có quan hệ gì?
Vì sao hắn lại có được năng lực đặc biệt của nhà họ Lận?
Thế nhưng Hộc Luật Yển không có ý định trả lời. Thấy không ai lên tiếng nữa, hắn lười biếng nâng tay.
Ngay khi tay hắn hạ xuống, một bóng người im lặng lướt tới trước mặt hắn, nửa quỳ dưới đất, cúi đầu thấp giọng:
"Bang chủ."
Ánh mắt mọi người từ Hộc Luật Yển chuyển sang người kia, chẳng mấy chốc liền nhận ra thân phận của hắn -
Người của Vô Vọng bang.
Tuy người của Vô Vọng bang rải rác khắp Ma giới và chính đạo, nhưng có một điểm chung: khi không cần che giấu thân phận, bọn họ đều khoác áo choàng thẫm sắc đỏ rượu, thêu hoa văn bọ cạp.
Số lượng bọ cạp càng nhiều, địa vị trong bang càng cao.
Mà người đang nửa quỳ trước mặt Hộc Luật Yển, trên áo choàng đầy kín hoa văn bọ cạp.
Quan trọng hơn -
Hắn gọi Hộc Luật Yển là bang chủ...
Từng tin tức như trời giáng khiến tất cả đứng hình, đầu óc bị nhồi nhét đến không chịu nổi.
Cho đến khi nghe Hộc Luật Yển thản nhiên căn dặn:
"Truyền lệnh ta vừa nói xuống, nếu có ai không phục --"
Hắn dừng một chút, nhẹ hẫng ném ra bốn chữ:
"Giết không tha."
Người kia cúi đầu thấp hơn, có vẻ cũng bị chấn động, qua một lúc mới đáp:
"Thuộc hạ tuân mệnh."
"Còn nữa." Giọng Hộc Luật Yển trầm xuống, đổi đề tài, "Từ giờ trở đi, không ai được phép nhắc đến cái tên Như Liễu. Ai dám nhắc -- giết."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?