Chương 68: Sai lầm.
Không chỉ Mị Lục, ngay cả Hộc Luật Yển cũng từng cho rằng người phụ nữ kia là mẹ hắn, cũng là đại tiểu thư Hộc Luật Uyển từng được sủng ái của nhà Hộc Luật.
Kết quả không phải.
Tên người phụ nữ đó là Ôn Liễu Liễu, con gái duy nhất của một nhà buôn bình thường sống ở Ngạc Thành, trước khi trở thành thư đồng của Hộc Luật Uyển, cuộc sống của người đó không hề liên quan đến Hộc Luật gia.
Ôn Liễu Liễu...
Hóa ra bà là Ôn Liễu Liễu.
Hoá ra bà ấy không phải mẹ hắn, hóa ra bà ấy không phải Hộc Luật Uyển!
Nhưng tại sao bà ấy lại mang theo kẻ vướng víu như hắn? Tại sao bà ấy lại muốn hắn gọi bà là mẹ? Tại sao thà đi vào kỹ viện bán thân cũng phải nuôi hắn?
Tất cả là tại sao?
Tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao...
Vô số câu hỏi "tại sao" lấp đầy đại não Hộc Luật Yển, chúng xoáy tròn trong đầu hắn, khiến hắn đau đầu như búa bổ, những giọt mồ hôi lạnh trĩu nặng đọng lại trên trán hắn, rồi nhanh chóng lăn xuống.
Chỉ trong khoảnh khắc, mồ hôi lạnh đã thấm ướt mặt và y phục hắn.
"Ôn Liễu Liễu..." Hắn nghiến răng nghiến lợi nhai đi nhai lại cái tên người phụ nữ đó, ánh mắt hắn lướt từ mặt Hộc Luật Uyển sang mặt Ôn Liễu Liễu, dừng lại rất lâu, rồi đột nhiên bật cười, "Hóa ra tên bà là Ôn Liễu Liễu."
Y thấy tình hình không ổn, vội vàng nắm lấy tay hắn, y phát hiện nhiệt độ da hắn lạnh đến đáng sợ.
Ảo ảnh trước mắt vẫn tiếp tục thay đổi theo dòng chảy thời gian.
Hộc Luật Uyển lấy ra một bộ y phục hoàn toàn mới đưa cho Ôn Liễu Liễu thay, màu sắc bộ y phục đó tương tự màu y phục trên người cô, đều là màu hồng nhạt.
Sau khi Ôn Liễu Liễu thay xong, gò má ửng hồng càng thêm đậm, ngượng ngùng đến nỗi hai tay không biết để vào đâu.
Hộc Luật Uyển ngồi xuống bàn một cách phóng khoáng, tay cầm chén trà, vừa dùng nắp hớt bọt trà vừa liếc nhìn Ôn Liễu Liễu, sau đó trong mắt hiện lên vẻ kinh diễm: "Đẹp quá."
Ôn Liễu Liễu nghe thấy lời này, càng thêm ngượng ngùng.
Ngược lại, Hộc Luật Uyển bật cười ha hả, dường như cảm thấy phản ứng của Ôn Liễu Liễu vô cùng thú vị, cô đặt chén trà xuống bàn, nghênh ngang đi tới, giống như một kẻ lưu manh ngoài chợ dùng ngón trỏ khẽ nâng cằm Ôn Liễu Liễu, nhướn mày nói: "Ngươi biết vì sao ta chọn ngươi không?"
Ôn Liễu Liễu ngơ ngác ngước nhìn Hộc Luật Uyển cao hơn mình một chút, mặt đỏ bừng lắc đầu.
"Bởi vì ngươi đẹp mà." Hộc Luật Uyển cong môi cười, "Trong mấy chục cô nương, chỉ có ngươi là đẹp nhất, ta vừa nhìn thấy ngươi liền quyết định chọn ngươi, mặc kệ tư chất ngươi thế nào, ít nhất có thể để ta nuôi một mỹ nhân bên cạnh cho đẹp mắt."
Nói xong, Hộc Luật Uyển buông tay ra.
Ôn Liễu Liễu lại mãi không hoàn hồn, mãi đến khi hoàn hồn, nàng vẫn còn lắp bắp: "Đại... đại tiểu thư quá khen rồi, ta... ta một kẻ tục nữ chỉ sợ làm bẩn mắt đại tiểu thư."
Bạn thấy sao?