Mị Lục trở lại phòng, nằm xuống giường rồi mà vẫn không ngừng xoay trở, trong đầu cứ nghĩ mãi về những cô nương từng tiếp xúc với Hộc Luật Yển những năm gần đây.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, y vẫn chẳng nhớ ra cô nào thật sự thân cận với hắn cả.
Nếu nhất định phải nói ra một người...
Thì y thấy, Hộc Luật Yển thân với y là nhất.
Nhưng người Hộc Luật Yển muốn "thử" cùng tất nhiên không thể là y.
Chưa nói đến chuyện trong cuốn sách mà họ đang sống không hề đề cập đến tình yêu đồng tính giữa nam với nam, chỉ riêng việc bốn năm trước Hộc Luật Yển đối xử với Tiểu Quyến như thế nào cũng đủ chứng minh hắn không thể nào thích đàn ông được.
Chẳng lẽ... trước khi gặp y, Hộc Luật Yển từng phải lòng cô gái nào đó?
Nhưng khi gặp y, Hộc Luật Yển còn chưa quá mười bốn tuổi... thích ai ở cái tuổi đó thì quá sớm rồi đi!
Mị Lục nghĩ tới tận nửa đêm, vẫn không tìm ra được đáp án. Kêu y đừng nghĩ nữa thì không được, vì nếu không giải quyết sớm chuyện này, sợ rằng về sau Hộc Luật Yển còn nói ra nhiều lời khiến người nghe phải dựng tóc gáy.
Chi bằng thử mai mối hắn với Ngưỡng Dung thêm lần nữa, dù sao ngoài Ngưỡng Dung ra, hắn cũng đâu có thân thiết với cô gái nào khác.
Nghĩ xong, Mị Lục xoay người, chuẩn bị vỗ về cơn buồn ngủ.
Ban nãy y nằm nghiêng mặt vào tường, giờ trở mình lại thì gương mặt hướng về cánh cổng vòm nối liền gian ngoài.
Cánh cổng kia cao vừa đủ cho một người đứng thẳng bước qua, nhưng chiều ngang thì rộng đến mức bốn, năm người cùng lúc đi lọt.
Vậy nên, khi chỉ có một người đứng ở chính giữa cổng, sẽ trông vừa trống trải vừa rợn ngợp.
Trong phòng không có lấy một tia sáng, nhưng nhờ tu vi, Mị Lục vẫn thấy được bóng người lẩn khuất giữa bóng tối ấy.
Kẻ đó đang đứng giữa khung cửa, đối diện với y, không hề động đậy.
Thoạt nhìn, tựa như một cái xác vô hồn bị ai đó tiện tay vứt ở đó.
Thế nhưng Mị Lục biết... đó không phải xác chết.
Vì y cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo kia đang lướt trên thân thể mình, vô cùng táo tợn.
Một luồng lạnh buốt thấm từ gáy xuống lưng, khiến y chợt đổ mồ hôi lạnh.
Kẻ đó là ai?
Đến từ lúc nào?
Tại sao y hoàn toàn không phát hiện ra?
Mị Lục vẫn nằm nghiêng, cơ thể căng cứng, mắt không dám chớp, dán chặt vào cái bóng đen đó.
Đối phương chẳng hề có ý hành động tiếp theo, chỉ lặng lẽ đứng đó, lặng lẽ đối mặt với y trong màn đêm dày đặc.
Một lúc sau, Mị Lục chợt bật dậy khỏi giường, nhanh như chớp triệu hồi Bích U kiếm từ túi Càn Khôn ra.
Ngay khi y vừa động, kẻ kia liền lao đến như thiểm điện, vung đoản đao trong tay, nhắm thẳng vào y mà đâm.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?