Chương 61: Thích.
Tuy sự hiểu biết của A Giản về Mị Lục và Hộc Luật Yển chỉ giới hạn trong mấy câu nói rải rác của Ngưỡng Dung cùng những lời đồn đại nơi Tề thành, nhưng lăn lộn mấy chục năm trên đời, dù sao cũng đã ăn cơm nhiều hơn Ngưỡng Dung hai ba chục năm, nên ngay khi chú ý đến cách hai người họ đối đãi với nhau, hắn liền cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Tuy vậy, hắn không có ý định đi sâu tìm hiểu Hộc Luật Yển rốt cuộc có tình cảm gì với Mị Lục, hắn chỉ muốn để Hộc Luật Yển biết - Ngưỡng Dung cũng rất xem trọng Mị Lục.
Nếu Hộc Luật Yển thật lòng quan tâm đến Mị Lục thì không nên để ý đến sự quan tâm của người khác dành cho y.
Tuy nhiên, e rằng Hộc Luật Yển hiểu lầm, A Giản cuối cùng vẫn nói rõ thêm một câu:
"Tiểu thư nhà ta và Mị thiếu gia lớn lên cùng nhau, nàng làm nha hoàn hầu hạ Mị thiếu gia hơn mười năm, vẫn luôn xem Mị thiếu gia như anh trai ruột thịt."
Dừng một thoáng, A Giản nghiêm túc nói:
"Điều này, mong Hộc Luật thiếu gia có thể hiểu cho."
Nào ngờ lời vừa dứt, gương mặt vốn không chút cảm xúc của Hộc Luật Yển lại dần căng cứng. Trong đôi mắt đen kịt của Hộc Luật Yển tích tụ hàn ý, gần trong gang tấc mà dán mắt nhìn chằm chằm A Giản khiến hắn không khỏi rợn tóc gáy.
A Giản vội định thần lại.
"Nha hoàn?" Hộc Luật Yển khẽ mở đôi môi mỏng, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi nhưng lại cực kỳ kỳ quái:
"Nàng chính là nha hoàn hầu hạ Mị Lục lâu nhất?"
A Giản cảm thấy câu hỏi này kỳ cục, nhưng trong khoảnh khắc lại không biết kỳ chỗ nào.
Có lẽ Mị Lục từng nhắc đến Ngưỡng Dung với hắn?
"Nếu nói như vậy thì cũng đúng." A Giản do dự đáp, "Tiểu thư nhà ta hầu hạ Mị thiếu gia mười bốn năm, tính ra quả thật là người hầu hạ ngài ấy lâu nhất."
Thường thì nha hoàn mười năm đổi một lần, lớn tuổi rồi còn phải tránh hiềm nghi. Nghe Ngưỡng Dung nói, khi trước Mị Hà Phong và Cố Thu cũng có ý muốn tác hợp nàng với Mị Lục nên mới không thay nàng đi.
Nhưng những chuyện đó thì không cần thiết phải kể ra.
A Giản hồi tưởng lại những lời mình vừa nói, cảm thấy như vậy đã đủ rõ ràng rồi, bèn hỏi Hộc Luật Yển:
"Hộc Luật thiếu gia còn điều gì muốn hỏi không?"
Hộc Luật Yển trầm mặc giây lát, rồi bỗng nở nụ cười:
"Không còn."
A Giản nhìn vào mắt hắn, phát hiện dù khóe miệng hắn cong lên rõ ràng, nhưng trong mắt lại chẳng có lấy một tia ý cười.
Tựa như bị phủ một tầng băng, dù ánh nắng rọi vào cũng chẳng thể tan chảy.
Nét cười gượng gạo như thế khiến A Giản chẳng hiểu sao lại thấy hoang mang.
Hộc Luật Yển đang dùng pháp khí cải trang dung mạo, khi đứng đó không biểu cảm gì, người khác chỉ thấy hắn là một thiếu niên trầm lặng có dung mạo không tồi.
Bạn thấy sao?