🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 60: Ngưỡng Dung.

Mị Lục không rõ vì sao cô nương tên là Ngưỡng Dung kia lại muốn tìm y, tất nhiên cũng chẳng thể nào không nói hai lời mà ngoan ngoãn lên xe ngựa theo người đánh xe tên là A Giản kia.

Y do dự một thoáng, đang định mở miệng hỏi cho rõ, chợt một sợi roi dài xé gió đánh tới.

Hộc Luật Yển vung roi, lực mạnh, tốc độ nhanh, khí thế sắc lạnh tựa lưỡi đao, ra tay không chút nương tình, dùng tới bảy tám phần sức quất thẳng vào người A Giản.

Nào ngờ A Giản dường như đã sớm lường được, chợt lách người sang một bên, chỉ để lại một bóng ảo mơ hồ, nhẹ nhàng tránh thoát chiêu chí mạng.

Đuôi roi quất xuống đất, vang lên một tiếng giòn tan, ngay sau đó đã bị Hộc Luật Yển thu về tay.

Hắn ba bước gộp thành hai, bước tới chắn trước mặt Mị Lục, che y phía sau như đại bàng xòe cánh bảo vệ chim non, ánh mắt dài hẹp chất đầy cảnh giác và lạnh lẽo.

A Giản đã lùi ra xa chừng bốn năm bước, ánh mắt hơi sửng sốt liếc qua cây roi dài trong tay Hộc Luật Yển: "Chẳng phải đây là thiếu đường chủ họ Minh..."

Nói đến nửa chừng, như sực nhớ ra có vô số cặp mắt đang dõi theo xung quanh, lời còn lại nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng chỉ kéo khóe môi nhếch lên một nụ cười không rõ ý vị.

A Giản nửa cười nửa không nói: "Tiểu huynh đệ tuổi còn nhỏ, nhưng khí thế thì không nhỏ chút nào."

Ánh lạnh trong mắt Hộc Luật Yển như ngưng thành thực thể, mặt lạnh như sương phun ra một chữ: "Cút."

"Tiểu huynh đệ có lẽ đã hiểu lầm, tiểu thư nhà ta không có ý gì khác, chỉ là muốn hàn huyên đôi lời với công tử thôi." Vừa nói, ánh mắt A Giản đã vòng qua Hộc Luật Yển, rơi thẳng lên người Mị Lục. "Công tử, tiểu thư nhà ta hỏi, sen trước cửa ngài còn chăm sóc tốt chứ?"

"Sen?" Mị Lục ngẩn người, trong đầu bỗng hiện lên một gương mặt mơ hồ, thần sắc lập tức bừng sáng, vội vàng hỏi, "Tiểu thư nhà ngươi có phải thích màu hồng?"

"Chính là vậy."

"Thì ra là nàng ấy!" Mị Lục mừng rỡ, nhanh chóng bước ra từ sau lưng Hộc Luật Yển, hướng về A Giản nói, "Vừa rồi chúng ta hiểu lầm, phiền A Giản đại ca dẫn đường."

A Giản lập tức làm động tác mời: "Công tử, mời bên này."

Mị Lục nắm tay Hộc Luật Yển kéo đi.

Nào ngờ Hộc Luật Yển không những không nhúc nhích, mà còn trở tay nắm lấy cổ tay Mị Lục, dùng chút lực đã dễ dàng kéo y trở lại.

Mị Lục không kịp phòng bị, lảo đảo vài bước, đâm thẳng vào lồng ngực Hộc Luật Yển.

Hộc Luật Yển thuận thế ôm eo y.

A Giản xoay người lại bắt gặp cảnh này, ánh mắt chợt lóe, biểu cảm cũng trở nên khó đoán, nhưng hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng sang một bên.

Ngược lại đám người vây xem xung quanh không nhịn được mà ồ lên.

"Họ là một đôi đúng không? Một đôi thật đúng không? Trời ơi là một đôi đúng không?!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...