Trời tối nguy hiểm rình rập, Mị Lục đề nghị thay phiên canh gác. Y canh nửa đêm đầu, Hộc Luật Yển canh nửa đêm sau.
Dĩ nhiên, nếu Hộc Luật Yển muốn đổi, y cũng đồng ý.
Khi Mị Lục nói, Hộc Luật Yển đang ngồi đối diện y, thất thần.
Đêm đen như mực, Mị Lục chẳng nhìn rõ nét mặt hắn, chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được ánh mắt hắn vẫn lượn lờ trên mặt và người y.
Mị Lục im lặng hồi lâu, mới hỏi: "Ngươi muốn canh nửa đêm trước hay nửa đêm sau?"
Nghe vậy, ánh mắt trần trụi của Hộc Luật Yển cuối cùng cũng thu lại đôi chút. Hắn hơi mất tự nhiên mà đổi tư thế ngồi, yên lặng một lúc mới dùng giọng cực thấp đáp:
"Ngươi nghỉ trước đi."
Mị Lục nghe thấy giọng hắn có gì đó lạ lạ, nhưng Hộc Luật Yển không nói thêm gì, y cũng không tiện hỏi nhiều.
Trong lòng giằng co một hồi, cuối cùng y đành thôi, gật đầu đồng ý.
Chạy suốt một ngày, Mị Lục thật sự mỏi mệt. Dù đang ở trong Ma giới đầy hiểm họa, nhưng chỉ một lúc sau khi nhắm mắt, y đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Nếu giờ này Mị Lục mở mắt ra, y sẽ phát hiện Hộc Luật Yển - người vốn giữ khoảng cách nhất định với y - Ngưỡng Dung dậy, lặng lẽ tiến lại gần.
Động tác của hắn vô cùng nhẹ, không phát ra chút âm thanh nào.
Cuối cùng, hắn dừng lại bên cạnh Mị Lục.
Hộc Luật Yển cúi đầu, nhìn gương mặt đang say ngủ của y, hồi lâu sau mới chậm rãi ngồi xổm xuống.
Dù không nhìn thấy mặt mình lúc này, hắn cũng đoán được da mình nhất định đã đỏ rực.
Ngọn lửa từng cuồng loạn xông xáo trong cơ thể hắn trước đó, chẳng những không hề tan biến, mà còn càng lúc càng mạnh, gần như muốn thiêu rụi hắn.
Xung quanh yên ắng tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, thậm chí không có lấy một tiếng côn trùng.
Nhưng Hộc Luật Yển lại nghe rất rõ tiếng máu sôi trào trong mạch máu mình.
Toàn thân nóng ran, như bị giam cầm trong một địa ngục rực cháy, không cách nào thoát ra.
Điều khiến hắn gần như sụp đổ, là ngọn lửa kia, hắn không tài nào kiểm soát nổi.
Khi hắn phát hiện nó đang dồn về một hướng nhất định, thân thể hắn cứng đờ đến cực hạn.
Hắn cố gắng ngăn bàn tay mình vươn về phía Mị Lục.
Thế nhưng, chỉ cần nhìn gương mặt ấy thôi, bức tường lý trí trong đầu hắn đã lung lay dữ dội, như bị lửa đốt, như bị nước cuốn, như có vô vàn thanh âm thì thầm bên tai:
- Chạm một cái cũng chẳng sao.
- Không cần phải kìm nén nữa.
- Dù sao y cũng không rời khỏi ngươi được.
- Nếu có rời khỏi thì sao chứ? Ngươi sẽ để y đi sao?
Không, sẽ không.
Hộc Luật Yển đáp lời trong lòng.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?