Chương 57: Khắc chế.
Một cảm giác xa lạ chưa từng có ập đến như bão lửa.
Hộc Luật Yển cúi đầu, hơi thở nặng nề. Khi hoàn hồn, hắn như bị điện giật, lập tức rụt tay về, sau đó nhẹ nhàng xoay xoay ngón tay trong bóng tối.
Đầu ngón tay hắn vẫn còn nóng bỏng hơi thở của Mị Lục, làn da nơi ấy như đang âm ỉ cháy.
Hàng mi rủ xuống khẽ run.
Chẳng bao lâu, cả cơ thể hắn bắt đầu run rẩy.
Lờ mờ trong thân thể, như có dòng nhiệt lưu hỗn loạn tuôn trào, đi đến đâu lửa càng cháy dữ dội đến đó.
Hắn không phải không biết gì về chuyện này. Ngược lại, vì lớn lên ở thanh lâu, nên đến cả những chuyện nhỏ nhặt hắn cũng hiểu rõ.
Thế nhưng, hắn luôn ghê tởm những chuyện ấy.
Trong ký ức của hắn đầy rẫy hình ảnh những nữ tử thanh lâu, bao gồm cả người đàn bà kia, dây dưa cùng những nam nhân đủ mọi dáng vẻ.
Nhìn đâu cũng chỉ thấy da thịt trắng lóa.
Mỗi lần hồi tưởng lại, hắn đều thấy buồn nôn.
Hắn ghét con người có dục vọng, nó khiến người không còn là người, mà giống như thú hoang sống ngoài rừng rậm.
Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ, có một ngày, hắn lại sinh ra khao khát với một người đồng giới - cái khao khát mà trước nay hắn từng bài xích, từng ghê tởm, thậm chí từng mong nó vĩnh viễn biến mất khỏi thân thể con người.
Hắn không thể làm ngơ trước thứ tình cảm mãnh liệt đang khuấy đảo lồng ngực.
Hắn muốn phủ lên thân thể ấy.
Hắn muốn hôn Mị Lục.
Hắn muốn ôm lấy y.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Còn xa mới đủ.
Hắn còn muốn nhiều hơn nữa, muốn làm ra những chuyện vượt khỏi ranh giới, thậm chí là không thể cứu vãn...
Cổ họng hắn khô khốc, cơ thể cứng lại, trong đầu hiện lên những lời thì thầm, như ma quỷ rì rầm bên tai, dụ dỗ hắn buông thả bản thân.
Cùng lúc đó, lại có một giọng nói khác vang lên, khuyên hắn nên tiếp tục kiềm chế, nên nhẫn nhịn. Có lẽ suy nghĩ của hắn sẽ khiến Mị Lục hoảng sợ bỏ chạy. Hắn cần dùng nước ấm nấu ếch, chậm rãi để Mị Lục quen với tình cảm của hắn.
Hai giọng nói đối đầu nhau, giằng co không ngớt.
Hắn rơi vào cuộc chiến thiên nhân giao tranh trong tâm trí.
Đúng lúc này, Mị Lục trong giấc ngủ lại dường như cảm nhận được điều gì, hơi cau mày, rồi từ từ mở mắt.
Bốn năm qua, y tuy tu luyện đứt quãng nhưng tu vi đã sớm đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong. Tuy nhiều lần kết đan thất bại, nhưng khả năng nhìn trong bóng tối đã không còn như xưa.
Chỉ liếc mắt một cái, y đã thấy đầu giường trống trơn cùng lều trại tựa như đang rơi vào giấc ngủ.
Mị Lục hơi ngẩn ra, rồi ngồi dậy từ trên giường. Y sờ mặt, quay đầu nhìn về phía bên màn.
Bạn thấy sao?