Chương 56: Nhìn lén.
Vừa nghe vậy, Hộc Luật Yển sững người tại chỗ.
Hắn dùng đôi mắt đen thẳm ấy nhìn chằm chằm vào Mị Lục, toàn thân cứng ngắc, căng thẳng đến mức có thể thấy rõ bằng mắt thường, đôi tay buông thõng hai bên cũng vô thức siết chặt lại.
Bên trong lều yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, thậm chí thấp thoáng cả âm thanh của dòng khí lưu động trong không gian.
Dù Hộc Luật Yển không nói lời nào, Mị Lục vẫn cảm nhận được rõ ràng áp suất thấp toát ra từ người hắn.
Cảm giác ấy như một tảng đá nặng nề đè xuống, khiến lưng y lạnh buốt, nhịp thở cũng dần dần rối loạn.
Mị Lục buộc phải há miệng hít thở sâu, còn khẽ nhắm mắt lại trong chốc lát, rồi mới nói tiếp: "Ta không nhớ rõ những ký ức đầu của ngươi, chỉ nhớ được phần sau..."
Hộc Luật Yển trầm mặc hồi lâu, giọng khô khốc: "Ngươi... thấy gì rồi?"
"Chuyện này... nói ra có chút khó xử..." Mị Lục nhớ lại giấc mộng kia, vành tai bất giác nóng ran, má cũng như có gì đó bò ngang qua.
Y đưa tay lên lau mặt, cố gắng kể lại mọi chuyện một cách nhẹ nhàng như thể chẳng có gì to tát: "Ta nhìn thấy giấc mơ của ngươi... chắc là mơ nhỉ? Vì ta nhớ rõ chúng ta chưa từng ra đồng cỏ chơi, cũng chưa từng cùng nhau ngồi phơi nắng trên cỏ, hơn nữa khi ta gặp ngươi thì mùa hè cũng đã qua rồi."
Điều quan trọng nhất là-
Hai người họ... căn bản chưa từng làm những chuyện như trong mơ đó.
"......" Hộc Luật Yển hoàn toàn đơ người, vẻ mặt ngập tràn kinh ngạc, không sao che giấu được.
"Ngươi với ta đều là nam nhân, bây giờ ngươi cũng đã mười tám rồi, vậy thì ta cũng chẳng cần vòng vo nữa." Mị Lục chỉ vào chiếc ghế đối diện, dịu giọng nói: "Ngồi xuống trước đã?"
Hộc Luật Yển mặt đỏ bừng, đứng yên như bị điểm huyệt, toàn thân bất động.
Mị Lục chờ một lúc, thấy hắn vẫn cứng đờ như khúc gỗ, đành bỏ cuộc, thu tay về, khẽ vuốt dọc theo mép ghế, rồi chậm rãi lên tiếng:
"Ta không rõ vì sao ngươi lại mơ thấy ta, nhưng ta muốn nói rõ một điều-đừng lấy giấc mơ đó mà áp lên hiện thực, nó không nên ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa ta và ngươi."
Y khẽ tính toán gì đó trong lòng, rồi bật cười:
"Nếu ta nhớ không nhầm, lúc ấy ngươi vừa tròn mười bốn? Mười bốn tuổi-cái tuổi lưng chừng giữa thiếu niên và trưởng thành, tò mò chuyện đó cũng là lẽ thường. Mộng xuân chẳng qua là bản năng, có lẽ còn liên quan đến áp lực tinh thần hoặc cảm xúc lúc ấy. Chẳng phải khi đó bên cạnh ngươi có Tiểu Quyến sao? Có khi giấc mơ đó bị ảnh hưởng bởi hắn cũng nên."
Hộc Luật Yển há miệng, nhưng cổ họng nghẹn ứ, ngực như bị siết chặt.
Thần kinh căng cứng đến tột độ, hắn không thể thốt ra dù chỉ một chữ.
Bên cạnh, viên dạ minh châu đặt trên tủ tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ như dòng nước, chầm chậm chảy tràn lên khuôn mặt Mị Lục.
Bạn thấy sao?