Ngón tay Mị Lục khẽ buông lỏng, chiếc khăn tay trượt khỏi đầu ngón tay, rơi xuống giường.
Y ngơ ngác nhìn chằm chằm Hộc Luật Yển, tựa như đầu óc đã rỉ sét từ lâu, không tài nào vận hành nổi.
Mãi đến khi Hộc Luật Yển đột ngột siết lấy cổ tay y, kéo y vào lòng.
Y bất ngờ đập vào ngực hắn, theo phản xạ muốn vùng vẫy, nhưng lại bị cánh tay hắn ôm chặt đến mức không thở nổi.
Hộc Luật Yển, từ năm mười bốn đến mười tám tuổi, đã hoàn toàn chuyển mình từ thiếu niên thành thanh niên. Dù bốn năm qua chỉ nằm liệt trên giường, tóc hắn vẫn dài ra, vóc dáng vẫn phát triển, cơ thể vẫn đổi thay, ngay cả sức lực cũng không còn như xưa.
Mị Lục cảm nhận được bàn tay hắn đang dò dẫm trên lưng mình, từ eo lướt lên vai, lại từ sau vai rơi xuống hõm lưng, như thể đang bất an tìm kiếm điều gì đó.
Y bị ôm đến nghẹt thở, hai tay chống vào ngực Hộc Luật Yển, cố sức đẩy ra.
"Vừa rồi... ngươi nói nghe thấy gì cơ?" Mị Lục cố gắng chen ra một câu giữa kẽ hở ngột ngạt.
Nghe vậy, Hộc Luật Yển khựng lại, dần nới lỏng vòng tay.
Mị Lục lập tức tranh thủ trượt ra khỏi lòng hắn, cầm lấy chiếc khăn tay trên giường, đứng dậy, lấy cớ đi giặt khăn nơi chậu nước để kéo giãn khoảng cách với Hộc Luật Yển.
Hộc Luật Yển ngồi trên giường, cúi đầu nhìn tay mình, rồi lại ngẩng lên nhìn Mị Lục.
Đôi mắt hắn đen kịt, nhưng đồng tử nhỏ, khi ngước nhìn khiến ánh mắt dài hẹp ấy toát lên cảm giác vô cảm, xa cách, lạnh lùng đến rợn người.
Dù lúc này sắc mặt hắn không hề lạnh băng, ánh mắt vô tình ấy vẫn âm thầm dập tắt mọi khát khao muốn lại gần hắn của người khác.
Mị Lục vắt khô khăn, treo lên giá gỗ, ánh mắt bình lặng nhìn Hộc Luật Yển.
Chỉ có y mới biết, trong lòng mình đã nổi lên những đợt sóng cao ngất trời.
Hộc Luật Yển vẫn là Hộc Luật Yển.
Chính là Hộc Luật Yển trong ký ức y sau mười lần luân hồi.
Đặc biệt là khi hắn từ từ ngước mắt, thần sắc, ánh nhìn, dáng vẻ... đều hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh trong ký ức Mị Lục.
Bốn năm ngủ mê, không làm hắn thay đổi dù chỉ một chút.
Không biết có phải do lúc nãy chạm nước lạnh, mà đầu ngón tay y bắt đầu tê cóng, cái lạnh len lỏi vào lòng bàn tay, chẳng mấy chốc cả hai tay đều lạnh toát.
Y xoa xoa tay, mới cảm nhận được chút hơi ấm trở lại.
"Ta nghe thấy nó gọi ta." Hộc Luật Yển ngẩn người đáp.
"Nó? Ai cơ?" Mị Lục chau mày nghi hoặc, "Ngươi nói ai gọi?"
Hộc Luật Yển trầm mặc, dường như đang suy nghĩ, rồi lắc đầu: "Ta không biết. Chỉ nghe thấy vài âm thanh. Chính những âm thanh ấy đã khiến ta tỉnh lại..."
Nói rồi, hắn mới như sực tỉnh: "Ta đã ngủ bao lâu?"
"Bốn năm." Mị Lục đáp, "Tròn bốn năm."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?