🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 39: Gài bẫy.

Tề Vọng Thiên xưa nay vẫn kiêng dè Minh Đức Nghĩa. Dù con trai đang bị đối phương giữ làm con tin, hắn cũng không dám đơn thương độc mã tiến vào Dược Tông Đường.

Nhưng hiện tại tình hình trong Linh Đan Tông không mấy khả quan. Nếu mấy lão già kia biết Tề Hằng bị Minh Đức Nghĩa bắt giữ, e rằng sẽ nhân cơ hội mượn danh hắn để gây chuyện, mà hắn thì vốn đã không vững gốc trong tông môn, sợ rằng sau chuyện này, lòng người càng thêm chia rẽ.

Nghĩ tới nghĩ lui, Tề Vọng Thiên chỉ dám mang theo hai thuộc hạ thân tín.

Vào thời điểm nhạy cảm thế này, hắn vẫn chưa muốn trở mặt với Minh Đức Nghĩa. Nếu có thể nói chuyện được, ngồi xuống đàm phán trong hòa bình cũng là lựa chọn không tồi.

Linh Đan Tông và Dược Tông Đường đều nằm gần huyện Cửu Nghiêu, nhưng lại ở hai hướng hoàn toàn đối lập.

Đi từ Linh Đan Tông đến Dược Tông Đường, băng qua huyện Cửu Nghiêu là con đường ngắn nhất, nhưng vì muốn giấu tung tích, Tề Vọng Thiên chỉ đành chọn đường vòng.

Hắn không dám dùng pháp khí phi hành trong tông môn, lén dẫn theo ba con linh thú đã được thuần hóa, cưỡi gió lướt đi suốt hai ngày trời.

Tới khi bọn họ đến được nơi đặt trụ sở Dược Tông Đường, đã là hai ngày sau.

Tựa hồ Minh Đức Nghĩa đã đoán trước được thời gian họ đến, cố ý sai người chờ sẵn bên ngoài.

Người đó xem chừng tuổi không lớn, nhưng gầy đến rợn người, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, tràn đầy nỗi sợ không sao che giấu nổi.

Tề Vọng Thiên còn chưa mở miệng, người nọ đã run rẩy nhìn hắn:

"Xin hỏi... ngài có phải là Tề tông chủ của Linh Đan Tông?"

Tề Vọng Thiên nhíu mày: "Là ta."

"Ta... ta phụng mệnh tông chủ của chúng ta đến đây đón tiếp. Xin... xin ba vị theo ta."

Người kia vừa nói xong, liền vung tay trong không trung.

Một cánh cửa đen kịt hiện ra trước mắt Tề Vọng Thiên và hai thuộc hạ.

Tề Vọng Thiên nhìn người đó bước vào trước, do dự giây lát rồi cũng không còn lựa chọn nào khác, đành theo vào.

Hai thuộc hạ bám sát ngay sau.

Trong lòng Tề Vọng Thiên mơ hồ cảm thấy có điều gì đó sai sai. Nhưng trước nay hắn chưa từng tiếp xúc trực tiếp với người của Dược Tông Đường, càng chưa từng đặt chân vào trụ sở của bọn họ, nhất thời không thể nói rõ rốt cuộc là lạ ở chỗ nào.

Vượt qua hành lang tối tăm sâu hút, trước mắt họ đột nhiên hiện ra một biển hoa rực rỡ lóa mắt.

Tuy bên ngoài đang tuyết rơi dày đặc, nhưng bên trong Dược Tông Đường có kết giới bảo vệ, vẫn giữ được vẻ xuân ấm như ba phần của mùa hạ.

Ánh nắng vàng dịu như nhung phủ lên mi mắt, khiến toàn bộ tầm nhìn như được nhuộm bởi một lớp sáng ấm áp.

Có lẽ vì mặc quá dày, Tề Vọng Thiên đột nhiên cảm thấy hơi nóng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...