🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 35: Xông vào.

Mị Lục thu lại suy nghĩ, nhấc chân đi đến trước cửa, thăm dò đẩy nhẹ vào.

Vậy mà không tốn chút sức nào đã đẩy ra!

Cánh cửa tách khỏi khung, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt nặng nề.

Nhìn vào bên trong, chỉ thấy một hành lang tối tăm, dài hun hút, không biết dẫn đến đâu, điểm cuối bị hành lang kéo dài vô tận bao thành một chấm sáng nhỏ.

Mị Lục nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào chấm sáng một lát, không chắc chắn quay đầu hỏi Hộc Luật Yển: "Chúng ta cứ thế vào sao?"

Hộc Luật Yển quả quyết nói: "Vào."

Đây là Dược Tông Đường, tự nhiên không thể chỉ có vài người bên trong, cho nên kết cục của việc bọn họ xông vào một cách lỗ mãng rất có thể là bị người bên trong bắt sống ngay tại chỗ.

Tuy rằng người của Dược Tông Đường tu vi thường không cao, đa phần giỏi những tà thuật như nuôi cổ, chế độc, luyện thi, nhưng bọn họ đông người, lại ở trên địa bàn quen thuộc của mình, đối đầu với bọn họ cũng không phải chuyện dễ dàng.

Huống chi Mị Lục chỉ có tu vi Luyện Khí kỳ.

Y thậm chí nghi ngờ khi người của Dược Tông Đường bao vây lại, y ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Mị Lục vốn định trước tiên quan sát tình hình quanh Dược Tông Đường vài ngày rồi tính, nhưng Hộc Luật Yển dường như không đợi được nữa.

Y do dự một lát, cắn răng, lại nhấc chân bước vào khung cửa.

Hộc Luật Yển vác Minh Toại theo sau.

Đợi bọn họ đi vào hành lang rồi, cánh cửa phía sau đột nhiên tự động khép lại không một tiếng động, chỉ để lại một tiếng "cạch" nhẹ nhàng.

Kỳ lạ là, khi cánh cửa đóng lại, bên trong hành lang lại không phải tối đen như lúc trước, mặc dù xung quanh không có nguồn ánh sáng nào, nhưng Mị Lục có thể nhìn thấy con đường dưới chân.

Y không cần vịn tường dò dẫm, mà có thể men theo chấm sáng ở phía xa đi thẳng về phía trước.

Không ngờ hành lang trông rất dài, nhưng đi lại chỉ mất khoảng nửa nén hương.

Vừa ra khỏi hành lang, ánh sáng trước mặt lập tức rực rỡ, ánh nắng ấm áp và sáng sủa như một lớp màn mỏng, bị một đôi tay vô hình nhẹ nhàng che khuất.

Đập vào mắt đầu tiên là một biển hoa rộng lớn, muôn hồng nghìn tía, đua nhau khoe sắc, cách trồng hoa cỏ không có quy tắc khiến chúng phát triển hoang dã, nhưng lại thể hiện được sức sống mãnh liệt.

Mị Lục bị sắc màu rực rỡ làm cho hoa mắt, cho đến khi tiếng bước chân đến gần, mới phát hiện có người chú ý đến sự tồn tại của bọn họ.

Người đó lớn tiếng quát: "Các ngươi là ai? Làm sao các ngươi vào được đây!"

Người đó chắc tuổi không lớn, nhưng lại gầy gò như Thất Sát Ngũ Độc, tựa như chỉ còn da bọc xương, đôi mắt lăn tròn cảnh giác nhìn chằm chằm vào Mị Lục.

Mị Lục vội nói: "Chúng ta là bạn của Minh thiếu tông chủ, đặc biệt đưa Minh thiếu tông chủ trở về."

"Bạn của thiếu tông chủ? Thiếu tông chủ khi nào có những người bạn như các ngươi?"Người đó vừa nói vừa nhìn về phía Hộc Luật Yển, ngay lập tức sắc mặt thay đổi, "Thiếu tông chủ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...