🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 32: Nóng vội.

Vừa nói xong, nước mắt người kia đã lặng lẽ rơi như mưa, nghẹn ngào nức nở.

Nam nhân có thể lọt vào mắt Minh Toại tất nhiên không phải loại diện mạo tầm thường, nhưng khóc nhiều lần quá thì hiệu quả cũng giảm dần. Lần trước đã chẳng khiến Mị Lục mủi lòng thì lần này lại càng không thể.

"Ngươi bám theo chúng ta chẳng phải là quyết định hay ho gì." Mị Lục bình thản nói ra sự thật, "Nếu là ta, ta sẽ chọn ở lại huyện Cửu Nghiêu."

Người kia vội vã lắc đầu như trống bỏi: "Không được, ta không thể ở lại huyện Cửu Nghiêu."

Mị Lục lặng lẽ nhìn y.

Người nọ giằng co một lúc, cuối cùng cũng lí nhí nói: "Nói thật thì, trước kia Lâm công tử quá phô trương, chỉ mới đến huyện Cửu Nghiêu được hai ba hôm mà đã kết thù không ít. Ta lại không quen ai nơi này, nếu ở lại thì chỉ có bị khi dễ mà thôi."

Ra là vậy. Những lời vừa nãy như "không nơi nương tựa, bỡ ngỡ đất khách"... đều là cái cớ mà thôi.

Nam nhân rề rà năn nỉ nửa ngày, thấy Mị Lục vẫn không mảy may động lòng, liền quay người bò lết đến bên chân Hộc Luật Yển, vừa dập đầu vừa khóc rấm rứt:

"Tiểu công tử ơi, xin người thương tình thu nhận ta đi. Ta thật sự không còn chốn dung thân mới phải theo bám hai vị. Đợi ta tìm được chỗ ổn định rồi, nhất định chủ động rời đi, tuyệt đối không làm phiền nữa."

Hộc Luật Yển như thể chẳng hề nghe thấy gì, đầu cũng chẳng buồn nghiêng một chút.

Nhưng người kia lại tưởng hắn đang phân vân, càng dập đầu càng mạnh.

Cuối cùng, vẫn là Mị Lục mở lời:

"Được rồi, ngươi đã muốn theo thì cứ theo. Nhưng nói trước, chúng ta không chịu trách nhiệm cho an nguy của ngươi."

Người nọ sững lại một chút, rồi lập tức mừng rỡ như điên: "Tạ ơn công tử!"

Mị Lục hỏi: "Ngươi tên gì?"

Người kia dè dặt đáp: "Công tử cứ gọi ta là Tiểu Quyến là được."

"Ừ, Tiểu Quyến." Mị Lục chỉ vào sợi dây thừng dưới đất, "Từ giờ, ngươi chịu trách nhiệm kéo Minh Toại."

Tiểu Quyến quay đầu nhìn sợi dây, rồi lại nhìn Minh Toại đang thở phì phò vì giãy dụa, miệng há ra cứng ngắc: "Ta... ta á?"

Mị Lục: "Đúng, chính là ngươi."

Mãi lúc đó Tiểu Quyến mới hiểu ra, sắc mặt trắng bệch, vội xua tay: "Ta... ta không được đâu, ta không kéo nổi hắn..."

"Không sao cả." Mị Lục vỗ vỗ vai hắn, "Ngươi cứ từ từ mà kéo, kéo được bao nhiêu thì kéo, bọn ta sẽ vừa đi vừa đợi."

Tiểu Quyến: "..."

Hóa ra đối phương đột nhiên chấp nhận lời cầu xin của y chỉ vì đang muốn tìm người lao động không công à?!

Nhưng sự đã rồi, y cũng chẳng còn đường chối từ.

Khoảng cách gần như vậy, Tiểu Quyến thấy rõ khóe môi Mị Lục nhẹ nhàng nhếch lên, chẳng phải nụ cười, mà là biểu cảm vô thức, như thể sinh ra đã vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...