🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 31: Mối bận tâm.

Tiếc rằng lời nói ra rồi, mãi vẫn không nhận được hồi âm.

Vãn Cơ chậm rãi thở ra một hơi nhẹ, lại nói:

"Ngươi... rốt cuộc là ai?"

Thiếu niên kia vẫn không trả lời.

Hắn chỉ lặng lẽ siết chặt tay của thanh niên áo trắng, đứng sát bên y, không rõ là không nghe thấy hay đơn giản chỉ là không muốn để tâm đến nàng.

Một lúc lâu sau, Vãn Cơ trầm mặc. Rồi như nhượng bộ, nàng khẽ vung tay:

"Thôi được, các ngươi đi đi."

Hắc Sát giật mình thốt lên:

Vãn Cơ cô nương, cô cứ thế mà tha cho bọn họ sao?"

Những người vây xem cũng ngơ ngác, bàn tán xôn xao.

Khi nãy còn ầm ĩ náo loạn đến thế kia mà!

Vậy mà chỉ sau một chốc, Vãn Cơ đã chịu lui bước?

Nàng không trả lời Hắc Sát, cũng như chẳng buồn để ý đến những tiếng xì xầm chung quanh. Đôi mắt hồ ly kiều mỵ vẫn bình thản nhìn về phía thanh niên áo trắng đang được thiếu niên kia kề sát vào, giọng nhẹ như gió thoảng:

"Các ngươi có thể đưa Minh Toại đi, xin cứ tùy ý."

Nói rồi, nàng nghiêng người tránh sang một bên.

Hắc Sát cùng đám người lập tức tránh ra, núp sau lưng nàng.

Dù vừa nãy náo loạn lớn như vậy, nhưng Minh Toại nằm bẹp dưới đất vẫn chưa tỉnh lại, như con chó chết bị người ta quăng xó.

Mọi người chỉ biết trơ mắt nhìn thiếu niên nọ kéo lê hắn như lôi xác một con chó chết, sánh vai cùng thanh niên áo trắng, rảo bước rời đi, không thèm ngoảnh lại lấy một lần.

Trong lòng ai nấy bỗng nảy sinh một cảm xúc rất khó tả. Đặc biệt là đám người Hắc Sát. Họ quá hiểu Vãn Cơ là người thế nào.

Có thù tất báo, nhỏ mọn so đo, kiểu người mà kẻ khác làm nàng đau một thước, nàng sẽ trả lại ba trượng.

Ai dám đối xử với Vãn Cơ giống như thiếu niên hồi nãy, nàng đã sớm xé kẻ đó thành trăm mảnh.

Vậy mà giờ đây... lại tha cho thiếu niên ấy!

Chuyện này với họ, chẳng khác gì trăng rơi sao lạc.

Hắc Sát và những người khác thật sự không hiểu nổi, ngươi đẩy ta, ta đẩy ngươi, cuối cùng vẫn là Hắc Sát cẩn thận mở miệng:

"Vãn Cơ cô nương... chúng tôi có cần làm gì không?"

"Không cần." - Nàng thờ ơ xoắn lọn tóc dài trong tay, ánh mắt phóng về phía hai người đã đi khuất bóng, ánh nhìn sâu thẳm như đáy hồ lạnh.

"Rồi sẽ có ngày... ta và hắn gặp lại."

Hắc Sát cau mày, mờ mịt hỏi:

"Gặp lại? Vì sao?"

Vãn Cơ chẳng buồn giải thích, chỉ lạnh lùng quét mắt qua đám đông, đoạn "chậc" một tiếng đầy chán nản:

"Giải tán đi. Một lũ vô dụng, đến cả phàm nhân cũng không bằng."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...