🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

[Đam Mỹ] Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm


Chương 3: Sát ý.

Người ta dễ dàng mất đi cảm giác về thời gian khi chìm trong bóng tối.

Từ khi không còn nhìn thấy ánh sáng, Hộc Luật Yển cũng chẳng còn cảm nhận được thời gian trôi qua.

Hắn không biết mình đang ở đâu, chỉ biết rằng cơ thể tàn khuyết của mình thời thời khắc khắc bị làn sương lạnh lẽo gặm nhấm. Hắn như một túi vải rách nát đầy vết cắt, chút sinh mệnh cuối cùng đang không ngừng rỉ ra khỏi những kẽ hở ấy.

Máu đỏ sẫm chảy từ hai hốc mắt trống rỗng, để lại trên gương mặt trắng bệch hai vệt đỏ loang lổ chói mắt.

Bên trong hốc mắt chẳng còn gì cả - vì tròng mắt đã bị móc đi.

Hắn hé miệng, khó nhọc thở dốc, nhưng khoang miệng cũng trống trơn - bởi lưỡi đã bị cắt mất.

Hắn không có hai tay, tứ chi chỉ còn sót lại một bên đùi phải, miễn cưỡng chống đỡ để lê bước một cách đau đớn và chậm chạp về phía trước.

Mỗi lần nhích lên một chút, hắn có cảm giác như mình đang lăn qua một tấm thảm toàn dao nhọn. Cơn đau lạnh buốt cắn xé hắn không ngừng, như một cái miệng đầy máu liên tục gặm nhấm từng mảnh thân thể.

Mặt đất bên dưới lạnh đến đáng sợ, như thể phủ một lớp sương giá dày, chỉ cần dừng lại thêm một khắc thôi, mạng hắn cũng sẽ mất.

Hắn dốc hết sức lực để lết về phía trước.

Chập chờn trong cơn mê man, hắn dường như nghe thấy những lời mà người phụ nữ kia từng nói với hắn:

"Mày vốn dĩ không nên được sinh ra trên đời này, mày có biết mình đã hại chết bao nhiêu người không?"

"Mày chết đi mới thì tao mới được giải thoát."

"Vì sao tao lại phải thành ra thế này chỉ vì mày? Tao rốt cuộc nợ mày cái gì? Thôi thì mày cứ giết tao đi, tao thực sự không chịu nổi nữa... hu hu hu..."

Trong màn đêm tối tăm, bóng dáng của người phụ nữ dần hiện ra.

Nàng bò rạp trên mặt đất, quần áo tả tơi, làn da lộ ra bên ngoài trắng toát, loang lổ những vết roi tím bầm và những dấu vết ám muội khó nói.

Nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt tràn đầy căm hận, gằn từng chữ như những mũi kim tẩm độc đâm thẳng vào hắn:

"Sao mày không chết đi?"

Từ cổ họng hắn bật ra một tiếng rên rỉ trầm thấp và khàn đặc, tựa như một con chim gãy cánh rơi xuống tuyết trắng mênh mông, giãy giụa vẫy cánh lần cuối cùng-thảm thương mà vô vọng.

Hắn không thể cử động nữa, chỉ còn biết co rút lại bên chân phải duy nhất của mình, toàn bộ sinh mệnh còn sót lại đều tan biến dần.

Ngay cả tiếng thở cũng không còn.

Mông lung giữa cơn tê liệt, Hộc Luật Yển cảm nhận được một bàn tay ấm áp chạm lên má mình.

Lực đạo rất nhẹ, như thể đang nâng niu một món bảo vật mong manh dễ vỡ.

...Ấm áp quá...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...